Tình huống tựa hồ còn phức tạp hơn mình nghĩ rất nhiều.
Linh Nga cố ý lộ ra mấy phần thần sắc khó xử, muốn cho ba vị lão đại này đi cho nhanh.
Nàng không muốn xen vào việc của người khác, nhất là chuyện không liên quan gì đến sư huynh hay sư phụ.
Nhưng lúc này, trái phải là hai vị sư huynh phong khác là Đô Lâm phong và Tiểu Linh phong, trong không khí tràn ngập một loại hương vị căng thẳng …
Nên làm cái gì bây giờ?
Dưới cây liễu, Linh Nga chuyển đến bên cạnh bàn thấp, ba sư huynh sư tỷ đồng môn này đối với nàng đều vô cùng lạ lẫm, đang ngồi ba phía ngay tại bàn thấp.
Ngồi đối diện Linh Nga, là một sư tỷ có khuôn mặt mỹ lệ, tư thái đoan trang, là sư tỷ Đô Lâm phong, Lưu Nhạn Nhi.
Trước đây lúc vị sư tỷ này đến Tiểu Quỳnh phong, Linh Nga vốn cho rằng vị sư tỷ tới tìm sư huynh nhà mình, là cùng dạng “nhân vật nguy hiểm” giống Hữu Cầm sư tỷ, nhưng hàn huyên một hồi, Linh Nga phát hiện mình đã hiểu lầm.
Vị sư tỷ này tìm sư huynh của mình, rõ ràng là có chính sự.
Sự tình bắt nguồn từ lần lịch duyệt đại hội bảy năm trước kia, Lưu Nhạn Nhi sư tỷ cùng với Vương Kỳ sư huynh cùng đi Bắc Châu lại nảy sinh tình cảm. Sau khi về núi, hai người liền phi hạc truyền thư, mặt mày đưa tình, một tới hai đi, cảm tình càng đậm.
Gần đây Nhạn Nhi sư tỷ cùng vị sư đệ này có ý định đồng tu, bọn họ quyết định đi Bách Phàm Điện đăng ký, chính thức kết thành đạo lữ, cùng nhau tu hành tại Đô Lâm phong hoặc Tiểu Linh phong.
Nhưng ai mà biết được, thân sư đệ của Lưu Nhạn Nhi, cũng chính là vị nhân huynh bên tay trái Linh Nga, Lưu Tư Triết của Đô Lâm phong đột nhiên vùng lên.
Gã phản đối mối hôn sự này!
Là do gã đã yêu đơn phương cả trăm năm nay rồi.
Lưu Tư Triết nhập môn từ khi còn nhỏ, luôn ôn nhu đi theo sau lưng sư tỷ cùng họ, suốt ngày một “sư tỷ” hai “sư tỷ”.
Dần dần, thiếu niên bắt đầu phiền muộn, có giai nhân xinh đẹp trong lòng.
Nhưng Lưu Tư Triết cảm thấy nhập môn còn thấp, tu vi không bằng sư tỷ của mình, không bảo vệ được sư tỷ nên vẫn để phần tâm tư này ở đáy lòng, gian khổ tu hành, cố gắng ngộ đạo, dần bộc lộ tài năng trong tiên môn.
Mãi cho đến hôm nay, Lưu Tư Triết ở trong môn đã là đệ tử bài vị thứ sáu, đã tu đến Phản Hư cấp sáu, được môn phái ban thưởng, được chân truyền của Đô Lâm phong chủ.
Gã nghĩ đã đến lúc biểu lộ tâm ý của mình với sư tỷ, ai ngờ lại thấy…
Lại thấy sư tỷ mình thương mến, đang bị đồng môn Tiểu Linh phong dắt đi!
Lúc này Lưu Tư Triết đứng ra bày tỏ tâm ý với sư tỷ. Lúc ấy Lưu Nhạn Nhi bị hù dọa, nhưng lập tức uyển chuyển từ chối Lưu Tư Triết.
“Sư đệ, ta vẫn luôn xem ngươi là sư đệ thân cận nhất mà thôi”.
Lưu Tư Triết không cam lòng, không ngừng truy vấn sự tình của Lưu Nhạn Nhi và Vương Kỳ, còn lén ước chiến với Vương Kỳ.
Kỳ Kỳ sư đệ…
Tiểu Linh phong Vương Kỳ cũng không yếu, sau khi từ Bắc Châu trở về tu vi đột phá liên tiếp, tâm tính vốn có chút phóng đãng cũng thu liễm rất nhiều, bây giờ cũng vừa vặn tu hành đến Phản Hư cấp sáu, xếp hạng đệ tử trong môn phái tăng lên rất nhiều, xếp đến thứ tám.
Vương Kỳ sau khi hỏi ý Lưu Nhạn Nhi, tôn trọng ý kiến Lưu Nhạn Nhi, nên vẫn chưa đáp ứng trận ước chiến này.
Thế là, sự tình càng nháo càng hăng, Lưu Tư Triết và Vương Kỳ không nhường nhau chút nào.
Mấy ngày nay, còn dẫn đến chuyện nhóm đệ tử Đô Lâm phong và Tiểu Linh phong giằng co với nhau, bị trưởng lão trong môn trách cứ.
Chuyện này nhất định phải giải quyết thật nhanh.
Hôm nay Lưu Nhạn Nhi đến Tiểu Quỳnh phong cũng không phải tới chơi, mà là muốn tìm người đồng hành cùng bọn họ lúc đó là Lý Trường Thọ, muốn Lý Trường Thọ làm chứng.