Dịch: Độc Hành
Đây là, đang làm gì thế?
Do tiên thức bị bảo quang phía bắc quấy phá, phân thân người giấy của Lý Trường Thọ tiếp cận trại, nó trốn trên ngọn cây đại thụ, đứng từ xa nhìn tình hình trong trại.
Mấy trăm thôn dân vây quanh cửa trại, ở đó dựng một sân khấu kịch, một vài bóng người mặc đạo bào đang nhảy qua nhảy lại trên đó.
Có người truyền đạo…
Thấy rõ nguồn phát ra bảo quang, thực chất là một pho tượng đằng sau mấy “người truyền đạo”;
Trong lòng Lý Trường Thọ mỉm cười, trung niên do người giấy hóa thành nhảy xuống khỏi ngọn cây, chuẩn bị rời đi.
Hắn vẫn cho rằng bảo vật nào đó xuất thế nên muốn qua nhặt.
Đầu năm đến nay, nào có nhiều bảo vật để nhặt như vậy…
Việc truyền đạo này, nếu như xảy ra ở ngoài Nam Thiệm Bộ Châu, tám phần chính là hoạt động tuyên truyền chiêu nạp đệ tử của một số tông môn lớn.
Nhưng nếu như xảy ra trong Nam Thiệm Bộ Châu, không phải là lừa gạt, thì sẽ là thu gom công đức hương hỏa.
Loại chuyện này cũng không hiếm thấy.
Tu vi mà mấy người truyền đạo để lộ ra, đều là Hóa Thần cảnh tam giai, tứ giai;
Lão đạo canh giữ bên cạnh pho tượng đất cao ba thước thì có tu vi Phản Hư cảnh đỉnh phong, gần đến Quy Đạo cảnh…
Tóm lại, là chuyện không liên quan đến mình.
Hai tay người giấy bấm pháp quyết, trốn ở phía sau cây bắt đầu thi triển thổ độn;
Tiếng tụng xướng kinh văn theo gió tới, truyền vào trong tai người giấy, vào tâm Lý Trường Thọ.
Kinh văn được xướng là:
“... Hoành nguyện chứng đắc vô thượng đạo, hứa khiếu Tây phương kết bồ đề…”
Tây phương giáo (Phật giáo)?
Tốc độ hai tay bấm pháp quyết của người giấy càng nhanh hơn, mặt đất trước mặt vừa xuất hiện chút gợn, người giấy đã không kịp đợi chui ngay vào trong đó;
Chạy còn nhanh hơn ba phần so với trước đó.
Cùng lúc đó, bản thể trên hoang đảo của Lý Trường Thọ cũng đứng dậy, thi triển huyễn hình thuật hóa thành một con cá, bơi thẳng về hướng Đông.
Tây Phương giáo chính là đại nhân quả, không chạy thì ở chỗ này chờ làm gì!
Thật không ngờ, nơi này đã là tây nam Nam Thiệm Bộ Châu, cách Tây Ngưu Hạ Châu vô cùng xa xôi, vậy mà Tây Phương giáo đã đưa xúc tu hương hoả đến đây.
Nhưng Lý Trường Thọ vừa muốn bỏ chạy, tiên thức bỗng bắt được sự thay đổi trong biển ở hướng Đông Nam.
Hình như bên ngoài tám trăm dặm, có một luồng yêu khí nồng đậm đang di chuyển theo hướng bảo quang lóe lên…
Lý Trường Thọ lập tức dừng lại để thân mình rơi vào đáy biển, ra sức ẩn giấu hành tung;
Hắn cũng để người giấy dừng động tác lại, nán lại ở dưới đất không động đậy.
Có đại yêu trong biển bị bảo quang trong trại hấp dẫn?
Đây không phải là chuyện tốt đẹp gì.
Quan sát kỹ, tu vi của đại yêu này tương đương với Luyện Khí sĩ Chân Tiên cảnh lúc đầu, thân thể được bao trong yêu khí, là một con cá lớn bộ dáng cổ quái, khá giống với cá đuối, nhưng thân thể khổng lồ, trải dài rộng hơn trăm trượng.
Nếu cân nhắc đến việc đối phương che giấu tu vi, không chừng là Chân Tiên cảnh hậu kỳ.
Dưới yêu khí nồng đậm, quanh thân của yêu vật còn quấn từng sợi huyết quang tựa như hỏa diễm;
Đây là tiêu chí cho thứ cùng hung cực ác, sát nghiệt rất nặng, nghiệp chướng đã hiện hình.
Tim Lý Trường Thọ đập thình thịch.
Tất nhiên, không phải hắn yêu thích đặc biệt gì đối với vật có hình thù kỳ quái, chỉ là đơn thuần coi trọng lực nghiệp chướng từ trên thân của đại yêu.
Thanh trừ nghiệp chướng dày đặc như vậy, có thể sẽ kiếm được không ít công đức!
Có nên tiện tay giết đại yêu này không?
Đáy lòng Lý Trường Thọ nhanh chóng suy xét.
Sau khi thành tiên, bên trong còn quá yếu, lại thêm bảo vật cũng không nhiều.
Công đức là một thứ tốt, hơn nữa rất hiếm có được;
Nếu núp ở trong sơn môn tu hành, không làm chuyện tốt cho thiên địa yên ổn, mấy trăm năm cũng không có cơ hội.
Nếu là một ngoan nhân với tâm trí “Dùng lực chứng đạo”, thì phải tránh bị công đức giữ lại, từ đó đảm bảo hậu kỳ không bị Thiên đạo ảnh hưởng.
Nhưng Lý Trường Thọ không có ý tưởng rộng lớn như vậy, vấn đề hắn cân nhắc rất thực tế.
—— Nếu có thêm chút công đức hộ thân, hệ số an toàn của mình cũng sẽ cao hơn một chút.