Dịch: BsChien
Một câu “Chậm đã” trở thành phán định sinh tử!
Bất quá kẻ lần này bị “Phán” hình như là mình!
Ngay khi câu “Chậm đã” vừa thoát ra khỏi miệng thì trong lòng Lý Trường Thọ đã có thêm mấy phần minh ngộ.
Mà khi cỗ uy áp kia từ trên trời giáng xuống, Lý Trường Thọ lập tức hiểu rõ thêm mấy phần tình huống hiện tại của mình.
Cũng không hẳn là do hắn mở miệng nói “Chậm đã” khiến thiên đạo nổi giận quay lại, mà thực ra thiên đạo lão gia không gì không biết kia vừa phát hiện ra vấn đề lâu nay Lý Trường Thọ che giấu thiên cơ.
Ông, ông, ông…
Trong không trung đột nhiên xuất hiện từng đợt âm thanh cuồn cuộn tựa như lớp lớp sóng dữ trào dâng.
Một cỗ uy áp kinh người bao phủ toàn bộ trong phương viên trăm dặm, khiến cho tất cả sinh linh nơi này run rẩy sợ hãi, không dám nhúc nhích cử động.
Oanh!
Lý Trường Thọ lần nữa ngẩng đầu nhìn lại, đã thấy không trung chẳng biết từ lúc nào xuất hiện một đám mây đen đường kính chỉ tầm mấy chục trượng.
Trong mây đen chậm rãi tách ra hai cái khe hở, giống như là đôi mắt khổng lồ đang từ từ mở ra. Sau đó cả tòa mây đen ngưng tụ thành hình dáng gương mặt một lão đạo già nua. Một gương mặt băng lãnh không có gì biểu lộ, đôi mắt trống rỗng nhìn chăm chú vào Lý Trường Thọ.
Thiên đạo?
Đạo Tổ?
Lý Trường Thọ cảm giác toàn thân mình từ trên xuống dưới, trong nháy mắt bị nhìn thấu sạch sành sanh. Trong đáy lòng hắn nổi lên một dự cảm nguy hiểm mãnh liệt.
Linh giác nhạy bén đã được rèn luyện nhiều năm nhanh chóng phát hiện nguy hiểm đến tính mạng. Toàn thân Lý Trường Thọ cứng đờ như bị đóng băng. Thậm chí nửa người trên vốn đã lấp lóe tiên quang, giờ phút này ánh sáng bảy màu cũng bị ép ngược vào thể nội của hắn.
Làm sao bây giờ!?
Bây giờ loại tình huống này của mình, vạn nhất bị thiên đạo coi như nhân tố tính toán sai lầm, bị xem như chỗ thủng Hồng Hoang, rất có khả năng sẽ bị Thiên đạo trực tiếp xóa sổ. Dù cho trước giờ hắn chẳng làm điều gì, dù cho nhân quả gì hắn cũng đều không dính.
Quyết định chắc chắn, Lý Trường Thọ lúc này không quản được nhiều như vậy.
Cố chống đỡ lấy uy áp, hắn cao giọng nói một câu:
"Đạo môn đệ tử vô ý mạo phạm thiên uy! Quả thật do chủ quan, nhất thời sơ hở! Mời thiên đạo lão gia chờ trong giây lát!"
Mẹ nó, mình đây lại nói lảm nhảm cái gì, lúc nãy thì “Chậm đã!”, bây giờ thì lại “Chờ trong giây lát!”. Có khi nào Thiên đạo bực mình sốt ruột cho ăn một nhát Tử Tiêu thần lôi cảnh cáo hay không?
Vừa nghĩ, Lý Trường Thọ vừa vội vàng cởi đạo bào của mình ra, cởi luôn lớp áo ngắn bên trong có may mười sáu cái túi vải đựng đồ, tiện tay ném hết cả hai cái áo vào trong vòng tay trữ vật.
Đúng là thật không nghĩ tới, dưới tình huống này mình lại bại lộ một bộ phận át chủ bài.
Bởi vì độ kiếp lần này mà chuẩn bị nhiều như vậy, nhưng hắn vạn lần không ngờ tới…
Thiên đạo trước đến giờ thực ra không để ý đến hắn nhiều như thế, chỉ đến bây giờ phát hiện ra hắn che giấu thiên cơ thì mới ra mặt định thủ tiêu hắn luôn, như đập một con muỗi…
Trên cánh tay trái nơi gần bả vai quấn lấy một sợi dây thừng, trên dây buộc một khối ngọc vỡ đang tản ra một cỗ đạo vận nhàn nhạt khó hiểu…
[Vô Danh Toái Ngọc] này lúc Lý Trường Thọ năm tuổi lấy được. Khi ấy trên thảo nguyên xuất hiện một đám tặc nhân chuyên đào mộ kiếm sống lúc, bọn chúng cầm đến một số cổ vật đổi lấy dê bò vàng bạc từ bộ tộc của Lý Trường Thọ. Khối ngọc vỡ này bị xem như ngọc thành phổ thông, Lý Trường Thọ phát hiện trên đó có một chữ “Hỏa” cổ thể, nên hắn nũng nịu xin được.
Tác dụng cụ thể không biết. Nhưng mười năm sau Lý Trường Thọ nhập môn, một lần hắn vụng trộm đặt khối ngọc vỡ bên người sư phụ mình. Khi đó hắn mới học suy tính chi pháp nên bình thường vẫn dễ dàng tính ra hành tung của Tề Nguyên lão đạo, nhưng khi bỏ thêm khối ngọc vào túi sư phụ thì hắn không cách nào suy tính tung tích của lão đạo nữa.
Hắn cho rằng tác dụng của khối ngọc vỡ là giúp tránh né được suy tính chi pháp, từ đó vẫn một mực mang theo bên người.
Trên khuỷu tay trái Lý Trường Thọ còn quấn một mảnh vải [Bố Thằng]. Đây vốn là một miếng vải bố, trên đó có nhiễm vết máu, hắn lấy ra từ một quyển sách cổ bằng da thú. Trên sách cổ ghi chép sự tình của một vị tiên hiền nhân tộc, miếng vải này là từ y phục của một đại nhân vật nào đó bị thương rách ra.