Làm sao mà sư phụ mình, thời điểm độ kiếp lại tỏ ra thống khổ như vậy?
Chắc bởi vì duyên cớ không chịu nói lời cảm tạ thiên đạo?
Trong lòng Lý Trường Thọ mang theo nghi hoặc như vậy, vừa cảm thụ đạo thiên kiếp thứ hai mình vừa được chịu đựng, vừa phân tích quá trình xung kích của đại đạo chi lực đối với mình.
Hẳn là không phải bởi vì trước khi độ kiếp không cảm tạ thiên đạo. Thiên đạo chí công vô tư, mình vừa rồi chỉ ôm tâm lý cầu may thử một chút, chứ bản thân điều này chắc là không có hiệu quả gì.
Sở dĩ hai đạo lôi kiếp đầu tiên cảm giác thật thoải mái, thuần túy là vì….
Hai đạo thiên kiếp này không thể tạo thành tổn thương thực chất đối với hắn.
Đạo lý kia kỳ thật cũng không khó lý giải.Giống như hai khách nhân đến thanh lâu trêu đùa mỹ nhân, bị cùng một nàng kỹ nữ ra tiếp đón rồi nũng nịu đánh một cái “Ấy da, quý khách sao lâu giờ không thấy đến!”
Bởi vì tập luyện chuyên nghiệp, lực đạo đánh người của nàng kỹ nữ hẳn là tương đương nhau, nhưng tùy vào thân thể của từng vị khách nhân sẽ có cảm giác khác biệt.
Đại khái chính là tình huống như vậy…
Ấy da, cũng không phải nói Thiên đạo đại nhân thành kỹ nữ đâu nha… Chỉ là ví von, ví von…
Đạo lôi kiếp thứ ba đang ấp ủ trên đỉnh đầu, đáy lòng Lý Trường Thọ lại nổi lên rất nhiều cảm ngộ.
Hai đạo Thiên lôi trước đó giống như đã bổ ra trước mặt hắn một khe hở nhỏ của đại môn, khiến hắn chớm nhìn thấy một thế giới mới rất huyền diệu thâm thúy.
“Đây cũng là đại đạo, hoặc là thiên đạo đang không ngừng tiến hành va chạm cùng tự thân chi đạo.”
Chắc hẳn đây cũng là thời cơ phi thăng?
ẦM!
Mặt biển bị tiếng sấm rung ra từng tầng từng tầng gợn sóng. Kèm theo tiếng sấm là mấy đạo lôi ban lóe lên, lại một đạo lôi đình thô to rơi xuống.
Lý Trường Thọ phiêu phù ở giữa không trung, bị lôi đình đè xuống ba trượng. Thân hình hắn gồng lên vững chắc lại lần nữa, ngăn cản phân nửa lôi trụ đánh xuống. Từng đạo lôi đình ở trên đỉnh đầu hắn vỡ tan, phân liệt rơi về hướng mặt biển phía dưới.
Cũng may mười hai cái Pháp gia điểu lung trước đó đã để cách xa một chút, nếu không chỉ sợ lúc này đã bị phá hư mất mấy cái.
Lần này…
Hắn độ kiếp đã xuất hiện tổn thương…
Lý Trường Thọ nhìn một sợi tóc dài trong tay mình, vừa bị lôi kiếp đánh rụng. Sợi tóc vẫn còn nguyên màu xám trắng của lớp hóa trang, trong lòng hắn hơi an tâm một chút.
Thiên kiếp của mình cũng không có gì khác biệt với thiên kiếp của các Luyện khí sĩ khác.
Đạo bào trên người hắn cũng xuất hiện một sợi cháy đen.
Trước khi độ kiếp, hắn đã dọn dẹp tất cả vật liệu bằng kim loại trên người. Mà sợi cháy đen trên đạo bào này là do vừa rồi, một khối ngọc châu trang trí bị nổ tung tạo thành.
Lúc này, toàn thân Lý Trường Thọ trên dưới y nguyên vẫn lóe ra từng tia hồ quang điện nhỏ bé. Từng sợi tiên linh khí hội tụ nơi cánh tay và bả vai của hắn, đạo khu đã có một bộ phận to bằng móng tay bắt đầu hóa thành tiên khu.
Hắn về tới độ cao chín trượng, toàn thân pháp lực cùng lúc này đã có tiên linh chi khí đồng thời bị điều động , chờ đợi lấy đạo thiên kiếp thứ bốn giáng lâm.
Trong lốc xoáy phía trên xuất hiện từng tiếng gầm rú, kiếp vân không ngừng cuồn cuộn xoay chuyển. Bên trên mây xám vẫn có đủ loại dị tượng, giống như là mấy chục con hung thú bị khóa ở trong đó, muốn phá thoát trói buộc lao xuống nuốt chửng Lý Trường Thọ.
"Thiên kiếp lại muốn biến hóa?"
Tay phải Lý Trường Thọ xuất hiện một cái đao khắc đơn sơ rỉ sét, nhưng hắn hơi do dự rồi lại cất đao khắc vào. Lý Trường Thọ tiếp tục lấy nhục thân, nguyên thần, pháp lực để ngạnh kháng thiên kiếp, để cho thiên đạo cùng tự thân chi đạo tiếp tục va chạm.
Hắn cần loại va chạm này!
Trước đây khi khe hở của phiến cửa kia đã được đẩy mở ra gần một nửa, hắn đã thấy rất nhiều cảnh đẹp trên con đường phía trước.
Nguyên thần đắm chìm trong lôi đình khiến hắn lâm vào một loại trạng thái huyền diệu nào đó. Thậm chí Lý Trường Thọ bắt đầu thu nạp những lôi hồ nhỏ bé kia để tiến hành cải tạo thân thể.