Hồng Hoang thật.. thật là đáng sợ…
Tiếng leng keng không ngừng vang lên, Ngao Ất ngồi trên chiếc giường xa hoa dài hơn trăm thước, hai tay run rẩy không ngừng. Chén trà cầm trên tay va vào cái muỗng kêu leng keng, nước trà văng vẩy tung tóe ra giường, không vào miệng Ngao Ất được tí nào.
Y đang run lẩy bẩy, toàn thân trên dưới cũng đang run rẩy.
Nguyên nhân Ngao Ất run rẩy, cũng không phải là bởi vì trước mặt có Long mẫu, Quy thừa tướng, mấy vị thúc bá Long Tộc. Trong lòng Ngao Ất không sợ hãi bọn họ, cũng không phải lo lắng mình sẽ bị trách phạt gì.
Mặc dù y chỉ mới phá xác hơn mười năm, nhưng có thể tự nhận chính mình là kẻ kiên cường.
Trước khi được đưa đi Nam Hải Kim Ngao đảo tìm Tiệt giáo đại tiên, Ngao Ất đã chịu ba tháng băng trụ gai sắt tra tấn, y vẫn không hề khuất phục nửa điểm.
Hiện tại run rẩy là tự nhiên phát sinh như vậy, cũng không phải do Ngao Ất khống chế được.
Y cảm giác thân thể mình không đề nổi được nửa điểm khí lực, đáy lòng giống như hiện hữu một bóng ma. Bóng ma này chính là căn nguyên của việc Ngao Ất không ngừng run rẩy toàn thân.
Hơi hé lộ một góc nhỏ bóng ma trong lòng, Ngao Ất liền gặp được gương mặt băng lãnh vô cảm của lão đạo sĩ nhân tộc kia.
Nhân tộc sao có thể có kẻ gian trá như thế?
Vừa nghĩ tới trận chiến đấu ngắn ngủi kia, toàn thân Ngao Ất lập tức run rẩy với cường độ mạnh gấp đôi. Bên cạnh, Long mẫu vội vàng thúc giục mấy vị Long thái y kiểm tra tình trạng nhi tử. Nhưng mấy vị thái y vẫn lặp lại kết luận cũ, cũng chỉ có thể là…
Uống rượu quá độ.
Ngao Ất vừa cảm thấy dạ dày đột ngột quặn lên từng cơn co thúc, linh trà được ôn dưỡng pha chế từ mấy chục loại dược thảo quý giá vừa uống được mấy ngụm đã bị ói mửa hết ra sàn nhà. Y ôm ngực nôn khan kịch liệt.
Mấy tên thị nữ vội vàng chạy tới, nhưng Ngao Ất đột nhiên gào lên thê thảm, trong đôi mắt tràn đầy sợ hãi:
"Không được qua đây! Các ngươi muốn làm gì!"
Mấy thị nữ xinh đẹp mảnh mai vội vàng cúi đầu thỉnh tội, tranh thủ thời gian lui ra phía sau.
Thở hổn hển, Ngao Ất ôm lấy đầu của mình, tiếng nói run rẩy chậm dần chậm dần:
"Để cho ta yên tĩnh một chút, không ai được tới gần ta.”
Long mẫu đoan trang tú mỹ, tư thái diễm lệ ở bên cạnh lo lắng hỏi han:
"Con trai ta, rốt cuộc con bị làm sao vậy?”
Ngao Ất chậm rãi đặt cái chén trà làm bằng Bạch Ngọc Ngưng Thần Lưu Ly sang một bên, tay run một cái lại không cẩn thận làm cái chén quý giá rớt xuống mặt đất. Hai tay của y bưng lấy trán, thử chậm rãi nhìn kỹ bóng ma trong lòng mình.
Biện pháp chiến thắng sợ hãi chính là đối mặt trực tiếp với nó!
Thuốc mê… Thuốc mê cực mạnh… Đại ấn Tứ phương đập mạnh xuống giữa đầu mình, sau đó mình bị chấn động choáng váng, nhanh chóng rơi vào hôn mê.
Mặc dù bị mất tri giác nhưng thân thể của mình, huyết mạch của mình vẫn lưu giữ rất nhiều ký ức, rất nhiều cảm giác.
Trong lúc chìm sâu vào hôn mê, thân thể mình trở thành một con cá bị móc ruột ướp muối, bị người ta dùng nước biển cọ rửa lặp đi lặp lại, từ trong ra ngoài từ đầu xuống chân không chừa một chỗ một chi tiết nào.
Sau đó người kia lại tiếp tục thoa lên một loại phấn gì đó, rồi tiếp tục cọ rửa.
Trong quá trình cọ rửa, bảy tám bàn tay không ngừng đánh ra từng đạo thuật pháp rơi trên người mình, cực kỳ giống đầu bếp Long cung đang đánh bông tuyết món cực phẩm thịt bò Độc giác thần ngưu, để chất thịt càng hoàn mỹ hơn.
Trong hôn mê, Ngao Ất vẫn rõ ràng cảm giác thân thể mình sắp sửa bị tên ma đầu Nhân tộc kia ăn hết.
Chính là loại kia, không buông tha bất cứ một khối thịt rồng nào trên thân thể Ngao Ất. Lão ma đầu Nhân tộc chặt chém, cắt miếng, chiên dầu, hấp hơi… Dùng tất cả các loại phương pháp thượng thừa xử lý chất lượng thịt rồng, phát huy hương vị bữa tiệc đến cực hạn!
Loại cảm giác bị xem như nguyên liệu nấu ăn đang được xử lý lặp đi lặp lại tối thiểu mấy chục lần!