Kỳ quái, làm sao đột nhiên lại có nhiều tiên thức cường hoành như vậy ở gần đây lướt qua lướt lại điều tra?
Đông Hải Chi Tân, dải bờ biển dài liên miên phía đông Nam Thiệm Bộ Châu, ở một chỗ núi đồi gần biển có một làng chài khoảng hơn chục căn nhà làm bằng đá đơn giản thô sơ. Lý Trường Thọ hóa trang thành lão đạo mặt lạnh đang bưng ly nước của một bà lão đưa cho, vừa uống vừa nhìn mặt biển xa xa.
Hắn vừa mới tặng mọi người trong thôn một ít phù lục, lúc này đang được thôn dân nhiệt tình cảm kích, nhờ đó giúp hắn ẩn dấu, để hắn hoạt động bên cạnh Đông Hải thêm an toàn và hợp lý.
Cũng có rất nhiều tán tu nhân tộc sẽ dùng loại biện pháp giúp đỡ phàm nhân này, để kiếm chút khí vận và công đức cho bản thân. Nhưng cũng có một đạo lý mà Trường Thọ đã sớm hiểu rõ.
Giúp thiện được thiện quả, trợ ác bị ác báo.
Hắn không cách nào xác định được mình đưa tặng phù lục là giúp cho người tốt hay kẻ xấu. Cho nên biện pháp ổn thỏa nhất chính là cung cấp một vài phù lục miễn phí dạng tăng cường sức khỏe, giúp ăn ngon ngủ yên, ổn định tinh thần, như vậy sẽ không bị dính nhân quả.
Nơi xa trên mặt biển, một bóng Thương Long yên lặng lướt qua rồi nhanh chóng ẩn vào trong mây mù.
“Quả nhiên là Long Tộc, dường như bọn họ đang tìm kiếm thứ gì đó! Lúc này mình không nên ra biển, tránh đụng chạm với những tên Long Tộc này.”
Thế là, Lý Trường Thọ màn trời chiếu đất theo dọc bờ biển vừa đi vừa nghỉ, từ hướng Bắc đi về phía Nam. Hắn vừa hành tẩu vừa xem sinh hoạt trần thế dọc đường, từ đó cũng có thể tìm được đôi chút cảm ngộ.
Nửa tháng sau, Lý Trường Thọ đã đi được hơn ngàn dặm về phía Nam, cuối cùng hắn xác định những cao thủ Long Tộc kia đã rời khỏi mảnh hải vực này sau khi dò xét nhiều lần không kết quả.
Suy nghĩ một hồi, Lý Trường Thọ vẫn quyết định không thay đổi kế hoạch ban đầu của mình, độ kiếp ở vùng biển này.
Hắn lại đợi thêm hai tháng, cuối cùng xác định trong phạm vi mấy trăm dặm xung quanh đã triệt để an bình trở lại.
Chọn một đêm không trăng sao, hắn lặng lẽ thi triển huyễn hình thuật, hóa thành một con cá không lớn không nhỏ rồi lặn vào trong nước biển ấm áp.
Lý Trường Thọ triển khai thủy độn bơi về hướng mấy đảo nhỏ mà trước đây hắn đã nhìn thấy trên hải đồ của ngư dân.
Nơi độ kiếp không thể cách khu vực Nhân tộc quá xa. Nhân tộc thế tục chính là chỗ ẩn náu của hắn, nếu như quá trình độ kiếp bị tập kích thì hắn có thể trốn vào biển người mênh mông.
Nơi độ kiếp cũng không thể cách Nhân tộc thế tục quá gần. Thế tục trọc khí hỗn tạp, dễ dàng làm dơ bẩn đạo khu nguyên hồn của Luyện khí sĩ.
Nếu như mình có thể thuận lợi độ kiếp, phi thăng hóa thành tiên nhân, lúc tự hành thu nạp linh khí trong thiên địa bị hút đến trọc khí trần thế, tuy không tổn thương nặng nề thân thể nhưng vẫn ảnh hưởng đến bề ngoài.
Sư phụ nhà mình độ kiếp không hoàn chỉnh, cho nên khâu thu nạp linh khí thiên địa rất ngắn.
Lý Trường Thọ vừa bơi trong nước, vừa suy tư tỏ vẻ hiếu kỳ. Hai tháng trước, Long Tộc tập trung cao thủ đến đây để tìm cái gì? Là người nào hoặc là bảo vật gì lại có thể dẫn phát đối phương hưng sư động chúng như vậy, cả tháng liền lượn đi lượn lại lục soát kỹ càng ở biên giới Đông Hải?
Lúc ấy, mặc dù hắn không gặp được những cao thủ Long Tộc kia, nhưng khí tức bọn chúng căn bản không thèm che dấu, cách cả ngàn trượng cũng có thể cảm nhận được.
Thôi, chuyện cũng chẳng liên quan đến mình.
Bây giờ hắn lén lút độ thiên kiếp xong, sau đó tìm một chỗ tu hành hai ba năm, vững chắc đạo hạnh, che dấu khí tức, cải tiến Quy tức quyết. Tiếp đó hắn quay về trong sơn môn, tiếp tục đóng vai đệ tử thế hệ trẻ của Độ Tiên Môn, an ổn sinh hoạt.
Hắn bây giờ đã sắp sửa áp chế không nổi cảnh giới, tùy thời đều có khả năng bước vào Quy Đạo cấp chín.
Ở trong nước biển cẩn thận tiến lên, Lý Trường Thọ chậm rãi mò mẫm tới mấy hòn đảo diện tích cỡ trăm mẫu. Hắn cẩn thận quan sát khắp nơi những vẫn không tìm thấy chỗ nào khiến mình hài lòng.
Cũng không phải là những đảo nhỏ không đủ cho hắn ẩn thân, mà là cấu tạo của chúng hơi phức tạp, chỗ ẫn thân ngược lại quá nhiều khiến cho kẻ khác dễ dàng xâm nhập tập kích. Đó không phải là địa điểm tốt nhất để bế quan độ kiếp.
Lý Trường Thọ nghĩ nghĩ một hồi rồi tiếp tục đi về hướng nam tìm kiếm, bởi vì hai ba tháng trước, cao thủ Long Tộc chính là di chuyển về hướng bắc.
Vừa bơi vừa chậm rãi tìm kiếm, hắn thả lỏng tâm thái, tản rộng tiên thức tìm địa điểm hữu duyên của mình.
Qua nửa đêm, hai mắt Lý Trường Thọ đột nhiên tỏa sáng. Linh thức của hắn phát hiện một chỗ đảo nhỏ cũng không tệ lắm. Hòn đảo nhỏ kia có hình dáng tổng thể là một vòng tròn, kỳ thật chính là vài toà núi nhỏ nhô ra mặt biển. Linh thức chỉ cần đảo qua là có thể thấy ngay cấu tạo nơi đây, sẽ không dẫn tới người bên ngoài đến xem xét kỹ càng.