Mới sáng sớm, Linh Nga đang ngủ say thì bị ai đó lắc mạnh tỉnh giấc. Nàng còn chưa hoàn toàn tỉnh táo đã nghe giọng nói có vẻ hưng phấn của Tửu Cửu bên cạnh:
“A ha ha! Bình cảnh của bản sư thúc vậy mà đã đột phá! Tiểu Linh Nga nhớ nói cho sư huynh của ngươi một tiếng, ta về trước bế quan!"
"Hả? Ngủ một giấc liền đột phá?"
Lam Linh Nga mơ mơ màng màng mở mắt, thấy Tửu Cửu đang lò mò dưới sàn đất tìm giày.
Tinh thần tiểu sư thúc lúc này vô cùng phấn chấn, tu vi lần nữa bước lên một bậc thang nhỏ trên con đường tu luyện tới Thiên Tiên cảnh. Nàng xông ra khỏi nhà tranh, nhảy lên hồ lô rồi vội vàng bay vụt về hướng Phá Thiên Phong.
"Nhớ nói cho sư huynh của ngươi một tiếng, ta xuất quan lại đến giúp hắn luyện đan."
Lam Linh Nga nằm lăn qua lăn lại trên giường một hồi, ngáp dài hai cái lười biếng rồi đi tới trước bàn trang điểm. Nghĩ đến những chuyện hôm qua với vị tiểu sư thúc này, nàng nhoẻn cười rồi sau đó thở dài yếu ớt.
Sau khi thành tiên thật tự do tự tại.
"Sư muội."
Một tiếng truyền âm lọt vào tai, Linh Nga vô thức đáp:
"Dạ!"
Lý Trường Thọ tiếp tục truyền âm
"Tửu Cửu sư thúc nói ta đã nghe rồi. Ta định bế quan ba tháng, sau ba tháng sẽ phải ra ngoài một chuyến.
Muội có cần đan dược gì không? Lần này ta ra ngoài, có lẽ cũng phải ba năm mới trở về."
Sư huynh muốn chạy ra ngoài độ thiên kiếp?
Lam Linh Nga đầu tiên là vui mừng, sau đó lại thấy buồn buồn không nỡ. Vui tự nhiên là vì sư huynh thăng cấp tu đạo, buồn là nghĩ đến sư huynh sẽ đi ra ngoài ba năm, mình lên núi không gặp được sư huynh trong một thời gian dài như vậy.
"Muội không có nhu cầu gì, sư huynh nhớ tự chiếu cố cho mình cho tốt nhé.” - Lam Linh Nga nhỏ giọng thầm thì.
Lý Trường Thọ khẽ cười, hắn lại dặn dò:
“Lúc huynh rời đi sẽ báo sư phụ, nhắn lão nhân gia ngài trong mấy năm này không nên bế tử quan.
Muội cũng phải nhớ kỹ đừng chạy loạn lung tung, những thứ huynh đã dặn dò trước đó thì phải thường xuyên ghi tạc trong lòng, chớ có chủ quan bị người khác lấn lướt."
"Biết rồi sư huynh, sư huynh xuất quan rồi nói những chuyện này cũng không muộn.” Lam Linh Nga hấp háy đôi mắt xinh đẹp “ Chẳng lẽ huynh định đi luôn bây giờ à?”
Trong đan phòng, Lý Trường Thọ chỉ mỉm cười, không tiếp tục truyền âm nói chuyện. Hắn cúi đầu nhìn trong lòng bàn tay mình nổi lên một sợi thanh quang.
Chính hắn cũng không nghĩ tới, Quy Đạo cấp chín tới sớm hơn so với mình dự đoán rất nhiều. Lúc này, đạo cảnh của hắn như nấm mọc sau mưa, mỗi giờ mỗi khắc đều rung động muốn phá cảnh lên trên, không thể chịu áp chế được nữa.
Sau khi xông vào Quy Đạo cấp chín, mình rất có thể phải trực tiếp đối mặt với thiên kiếp.
Hạng mục công việc chuẩn bị độ kiếp cũng nhất định phải đưa vào danh sách quan trọng.
Đi ra ngoài độ kiếp là kế hoạch mà Lý Trường Thọ đã quyết định từ rất sớm trước đó. Một là hắn không muốn bại lộ tu vi bản thân, hai là không muốn để cho người khác nhìn thấy thiên kiếp của mình.
Độ kiếp dù sao cũng là sự tình của cá nhân mình, hộ sơn đại trận không có nửa điểm hiệu quả. Đi ra bên ngoài tìm một chốn không người so với ở trong tiên môn môn độ kiếp, hệ số an toàn kỳ thật không sai biệt lắm.
Nhưng muốn thuận lợi chuồn ra khỏi sơn môn cũng cần hao tổn chút tâm lực. Lý Trường Thọ nhẹ nhàng thở dài.
"Cũng may trong hồ vẫn còn cá.”
Môn quy Độ Tiên Môn sâm nghiêm, nhưng đa phần đều là đối với đệ tử chưa thành tiên, ước thúc ngôn từ hành vi và đốc thúc đệ tử tu hành, đồng thời bảo hộ an nguy cho chúng đệ tử.
Trong danh sách đệ tử của Độ Tiên Môn, Lý Trường Thọ là một đệ tử Luyện Khí sĩ Phản Hư cấp hai ưu tú, cho nên việc ra ngoài có hạn chế nghiêm khắc. Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến hắn phải đợi đến đại hội lịch luyện mới đi Bắc châu tìm dược thảo.
Mà để lần này có thể ra ngoài độ thiên kiếp, Lý Trường Thọ đã sớm chuẩn bị xong lý do đi Bách Phàm điện để xin ra ngoài: Mỗi một môn nhân đệ tử đều có thể được một lần trở lại quê hương tảo mộ.