Dịch: BsChien
Biên: Độc Hành
Ba tháng sau, dưới đáy biển Đông Hải, trong Thủy Tinh Cung.
Trải qua một chuỗi điều tra nghiêm ngặt, từ lúc Long tử phản nghịch đến Long mẫu biện hộ xin cho, Long vương hạ lệnh tra rõ… Một lão sư Nhạc luật dạy bảo ấu long bị lôi ra xử tử, ngay tại chỗ bị cắt thành nhiều miếng, khúc thì chiên giòn khúc thì phi hành khúc thì ướp dấm tỏi ăn gỏi…
Đáng tiếc, đáng tiếc.
Hồng Hoang còn không có mù tạt, nếu có thì đúng là món ngon hảo hạng viên mãn…
Lúc này, Long cung nhị thái tử Ngao Ất bị trói trong một chiếc thuyền vỏ sò to lớn, nhanh chóng đi về hướng biên giới giữa Đông Hải và Nam Hải.
Trong thuyền không có nhiều người, ngoài Ngao Ất và mấy tên Tiên giao binh còn một lão rùa già lông mày trắng bạc, râu dài ba thước.
Vị Quy lão đã về hưu nhiều năm ngồi bên cạnh Ngao Ất, ra sức khuyên bảo:
"Điện hạ, sao người lại cứ muốn gia nhập vào cái Độ Tiên Môn nho nhỏ kia? Bọn chúng có tài đức gì? Coi như Lão Long Vương chấp nhận để người hạ mình bái sư, Độ Tiên Môn cũng không dám thu nạp điện hạ đâu.
Với lại người cũng phải suy nghĩ cho bệ hạ một chút, Long Vương đã trấn áp mọi lời dị nghị, đè ép tất cả các ý kiến phản đối xuống, đồng ý cho điện hạ ra ngoài đi bái Thánh nhân môn đình.
Lần này, lão thần cũng coi như bỏ qua mặt mũi, mang điện hạ đến bái nhập vào đại tiên Ô Vân Tiên, chính là thuộc hạ dưới trướng của Đạo môn Tam thánh nhân.
Vị đại tiên này mặc dù thanh danh không vang dội, nhưng vốn là người đứng đầu Thất tiên Tiệt giáo, rất được Đạo môn Tam thánh nhân coi trọng. Theo hầu bên cạnh Ô Vân Tiên chính là một con Kim Ngao, là đồng tộc của lão thần, năm xưa cũng có mấy phần giao tình.
Điện hạ, như vậy cũng phù hợp với tâm ý của người rồi. Người ngàn vạn lần đừng có làm chuyện trọng đại gì hết nha!”
Ngao Ất quay đầu nhìn về một bên, sắc mặt vẫn mang theo vẻ không cam lòng. Dù sao y cũng chỉ mới có mười tuổi, mặc dù đã nhận được giáo dục nhiều năm trong trứng, nhưng chân chính xuất thế cũng chỉ mới mười năm mà thôi.
Lão quy ở bên cạnh không ngừng thuyết phục, Ngao Ất dần dần cũng có đôi chút do dự.
"Vị đại tiên này có Thánh nhân diệu pháp không?”
"Chuyện đó là tất nhiên!” - Vị lão Quy thần nắm lấy cơ hội, bắt đầu giảng giải cho Ngao Ất về vị Ô Vân đại tiên này uy phong bậc nào, lại được Thông Thiên Giáo chủ coi trọng cỡ nào. Quảng bá hết lời rằng Ô Vân Tiên thần thông quảng đại nhưng tính tình lại khiêm tốn, ở bên ngoài không hiển sơn lộ thủy…
Sau đó, lão thần rùa lại buông tiếng thở dài, truyền âm cho Ngao Ất:
"Điện hạ, lão thần biết người muốn làm chuyện gì. Nhưng việc này cũng không phải là đơn giản như người suy nghĩ. Người cũng không phải chỉ cần hành hạ bản thân mình là có được kết quả tốt cho Long tộc.
Mộng đẹp như hoa, thức giấc là hiện thực tăm tối, cho nên ai cũng không muốn từ trong mộng tỉnh lại.
Người cũng phải thông cảm cho bệ hạ, lão Long vương là người quản lý ngồi ở chỗ cao nhất Long tộc, bệ hạ không thể tùy tiện hành động được, nếu mà vô ý sẽ dẫn đến nguy hiểm cho toàn tộc.”
Ngao Ất lộ vẻ suy tư, sau đó y chậm rãi gật đầu. Trong lòng thầm nghĩ:
“Tóm lại, thoát khỏi Long cung đi ra Hồng Hoang rộng lớn, sau này bản Thái tử có thể tự do tùy ý ngao du.
Bái làm đệ tử một vị Đại tiên chẳng qua cũng nhờ vào thân phận Long cung Thái tử, chẳng giúp ích gì cho tình hình quẫn bách của Long tộc. Những ấu long khác mấy ai có thể bái được sư phụ Đại tiên lớn như vậy?
Thứ Ngao Ất ta muốn là tìm ra lối thoát cho Long tộc, không phải là lối thoát cho bản thân ta, Đông Hải Long cung nhị thái tử.
Tạm thời trước ổn định vị lão thần này đã, sau đó lại tính tiếp…”
Trong gió biển gào thét, Ngao Ất dần dần lộ ra nụ cười nhẹ nhàng, biểu hiện ngây thơ giống như mấy tên ấu long cùng thế hệ. Lão Quy thần nhìn thấy vậy cũng nhẹ nhàng thở phào…
…
Độ Tiên Môn, chỗ rừng sâu Phá Thiên Phong nơi Tửu tự Cửu Tiên tu hành.
Hồ lô lớn của Tửu Cửu bay từ hướng Tiểu Quỳnh Phong chậm rãi trở về. Cả người nàng giống như không còn khí lực, ủ rũ cúi đầu đi về căn lầu nhỏ của mình, rồi chậm rãi ngồi xuống trước bậc cầu thang gỗ, thân hình từ từ ngửa ra rũ rượi.