"Chỉ là ria mép dài ra thôi à. . . Dọa ta sợ chết khiếp."
Tửu Cửu đặt cái muôi lại chỗ cũ, lại ngửi ngửi rượu trong vò, có chút sợ hãi nói: "Ta còn tưởng sẽ bị âm dương đảo lộn, biến thành cái thứ bất nam nữ gì gì đó nữa chứ."
Lý Trường Thọ lắc đầu cười nhẹ, đối với lối suy nghĩ của sư thúc, hắn luôn luôn thập phần bội phục.
"Sư thúc, hôm nay sau khi luyện chế xong lô đan dược này, ta định sẽ bế quan nửa năm đến một năm, để tu hành Tam Muội Chân Hỏa.
Mấy loại rượu kia, ta đã sớm chuẩn bị cho sư thúc đủ một năm, nhưng thứ này uống nhiều không tốt, sư thúc người uống vừa phải có giới hạn thôi.
Là vò rượu bên cạnh đống thuốc trên kệ, vẫn chỗ cũ."
"Nửa năm sao?"
Tửu Cửu nhận lấy mấy vò rượu đó, tiện tay để lại mấy vò rượu rỗng lên kệ, chắp tay sau lưng đi tới bên cạnh Lý Trường Thọ, nghiêm túc dặn dò:
"Tuy nói Phản Hư cảnh đã có thể tu hành Tam Muội Chân Hỏa, nhưng bắt đầu tu luyện thứ này cần thiêu đốt tinh khí thần để cô đọng hỏa chủng!
Ngươi ngàn vạn lần không được hấp tấp, đừng có luyện đến hao tổn nguyên khí, kết quả làm cho tinh thần khí hư nhược, vậy thì hỏng bét!"
Lý Trường Thọ mỉm cười gật đầu, tiếp tục vùi đầu vào đống thảo dược.
Tửu Cửu có chút nhàm chán ngáp một cái, nói nhỏ: "Mấy năm gần đây ta gặp phải bình cảnh, tu hành muốn đột phá cũng có chút khó khăn.
Về sau nếu đột phá còn phải bế quan vài năm, có thể là vài thập niên, khả năng là rất lâu ngươi sẽ không gặp được bổn sư thúc rồi."
Lý Trường Thọ cười nói: "Sư thúc hiện tại đã chủ tu Vô Vi kinh rồi phải không?"
"Đúng vậy." Tửu Cửu cầm lấy một cái ghế trúc, ngồi ở bên cạnh bàn, tỏ vẻ vô cùng buồn chán, nằm dài trên bàn: "Đợi ngươi thành tiên, cũng có thể tu Vô Vi kinh rồi, nếu như tư chất ngươi tốt, Phản Hư cảnh đã có thể tu hành.
Đáng tiếc. . .
Đúng rồi, ta nghe ngũ sư huynh nói, sư phụ ngươi cũng bắt đầu tìm hiểu Vô Vi kinh rồi."
"Ừ, hai tháng trước sư phụ đã nhận được kinh văn từ chấp sự trong môn đưa tới." Lý Trường Thọ thuận miệng nói: "Kỳ thực tâm tính của sư thúc như vậy, rất hợp tu Vô Vi kinh, không bị gò ép hay cưỡng cầu nhiều."
Tửu Cửu chớp mắt mấy cái: "Tiểu Trường Thọ, ngữ điệu nói chuyện của ngươi sao giống sư tôn ta thế."
Lý Trường Thọ: "Lúc trước Tửu Ô sư bá có cho đệ tử một phần Vô Vi kinh quyển thượng, những lời này không phải đều lấy từ trong kinh văn ra sao?"
"Thì ra là vậy."
Tửu Cửu nỉ non một tiếng, ngồi một bên lẳng lặng xem Lý Trường Thọ sắp xếp lại thảo dược, bất tri bất giác có chút xuất thần. . .
Một lát sau.
"Tiểu Thọ Thọ. . .Người trông cũng rất tuấn tú nha. . .Hì hì hì. . .Lúc trước sao ta không phát hiện ra nhỉ?"
"Hả?"
Lý Trường Thọ đang chuẩn bị luyện đan quay đầu nhìn lại, phát hiện sư thúc nằm trên mặt bàn đã ngủ lúc nào không hay, trong miệng vẫn còn lầm bầm nói mớ.
Sau khi thành tiên, thân thể sẽ không bẩn, tóc dài của tiểu sư thúc quanh năm không chăm sóc mà vẫn mượt mà, đen nhánh óng nhuận.
Chỉ ghim một cái lông phượng ở đuôi bím tóc, không mang thêm trang sức gì, không dặm phấn trang điểm, làm cho người ta có cảm giác giản dị thanh thuần trong sáng.
Tiểu sư thúc đã ngủ say được hình dung là "da dẻ nõn nà như ngọc, tâm tính giản dị trong sáng long lanh".
Đáng tiếc, lúc nàng tỉnh lại hoạt bát thái quá.
Lắc đầu cười cười, Lý Trường Thọ nhẹ nhàng đi ra ngoài phòng luyện đan, nhìn mấy con tiểu linh ngư mình nuôi trong cái hồ có hình dạng âm dương ngư, chờ Tửu Cửu nghỉ ngơi tỉnh lại.
Dù sao cũng là mình có việc nhờ người, mượn tiên lực tinh thuần của Tửu Cửu giúp mình luyện đan, cũng không thể làm khó tiểu sư thúc.