Trước luyện đan phòng, Lý Trường Thọ lẳng lặng ngồi trên ghế dựa, xòe bàn tay trái ra, trong tay hắn xuất hiện một ngọn lửa màu xanh đang chậm rãi bốc cháy.
Đây cũng không phải bản hoàn chỉnh của Tam Muội Chân Hỏa nên có lộ ra cũng không sao cả, dù sao Vong Tình thượng nhân ban thưởng công pháp tu hành Tam Muội Chân Hỏa cho hắn cũng đã được ba tháng. Hắn tu ra được "khí hỏa (khí viêm)" cũng là hợp tình hợp lí.
Nếu dùng pháp lực tương đương nhau để thi triển, uy lực của Tam Muội Chân Hỏa còn chưa bằng một phần ba uy lực của U Minh Lãnh Hỏa.
Nhưng một khi hợp nhất được ba loại "khí hỏa", "tinh hỏa" và "thần hỏa" thành Tam Muội Chân Hỏa, uy lực dự tính còn mạnh hơn gấp mấy lần so với U Minh Lãnh Hỏa.
Lúc này, Lý Trường Thọ cũng đã tìm ra nguyên lý phương pháp tu hành của Tam Muội Chân Hỏa.
Đại khái chính là dùng khí, tinh, thần của bản thân để tạo ra ba loại hỏa diễm, sau đó lấy ba loại hỏa diễm này dung hợp thành Tam Muội Chân Hỏa. Loại hỏa diễm này tồn tại bên trong cơ thể, thiêu đốt tà ma (tà túy), nung ô trọc, từ đó hình thành Chân Hỏa hộ thân.
Mà làm cho Lý Trường Thọ hài lòng hơn đó là uy lực của hỏa diễm này cùng với hỏa diễm mà tinh khí thần của hắn ngưng ra có liên quan với nhau.
Hơn thế nữa, uy lực của Tam Muội Chân Viêm có thể theo tu vi của bản thân mà không ngừng tăng lên, sẽ không làm lãng phí thời gian của hắn trên một môn công pháp mới tu vài năm đã không có đất dụng võ.
Một đám mây trắng bay đến từ phía chân trời, tay trái Lý Trường Thọ nắm lại, hỏa diễm kia liền vụt tắt.
Hắn đứng dậy, chắp tay hành lễ về phía đám mây trắng kia.
Đạo nhân lùn trên đám mây mỉm cười, mang ý thăm dò nhìn xuống nhưng vẫn bảo trì độ cao mười trượng, ấm giọng nói:
"Trường Thọ sư điệt, nghe nói ba tháng trước ngươi đi Đông Hải thu hoạch tương đối khá, ứng phó ổn thỏa, chu toàn trước khiêu khích của thái tử Long Cung. Đúng là không uổng công bần đạo tiến cử ngươi mà."
Lý Trường Thọ lập tức mỉm cười ôn hòa, nói: "May mà có ý tốt của sư bá, đệ tử mới thu được hỏa pháp và lôi pháp. Hôm nay đệ tử đặc biệt chuẩn bị tiệc rượu để đáp trả ân tình này của sư bá."
Tửu Ô, người vừa trở về mới có mấy ngày lập tức nheo lại cặp mắt to cùng đôi lông mày rậm, chậc chậc cười:
"Ta cứ cảm giác . . . có trá?
Ngày thường ta đến tìm ngươi uống rượu, người đều rất không tình nguyện.
Chuyến đi Đông Hải, cũng là bị bần đạo hết dụ dỗ lại lừa gạt mới phải đi. Trường Thọ sư điệt chẳng lẽ là muốn dùng độc đan tính kế sư bá sao?"
Lý Trường Thọ dở khóc dở cười, đáp: "Đệ tử chỉ là một đệ tử nhỏ nhỏ của Tiểu Quỳnh phong, sư bá là Chân Tiên chân chính, lại còn là người của Phá Thiên phong, là một chấp sự được các vị trưởng lão coi trọng.
Đệ tử dù có tâm tư muốn tính kế sư bá, cũng không có gan thực hiện.
Huống hồ, chuyến đi Đông Hải, đúng là sư điệt lấy được rất nhiều chỗ tốt."
Nói một hồi, Lý Trường Thọ lấy ra hai viên Dạ Minh Châu từ trong tay áo: "Đây là pháp khí Lưu Ảnh cầu, được đệ tử cải tiến thành Thanh Ảnh cầu.
Sư bá giữ một viên, đệ tử giữ một viên, tiệc rượu hôm nay sẽ được ghi chép lại bên trong Thanh Ảnh cầu.
Người thấy thế nào?"
Tửu Ô lập tức vui hẳn lên, chắp tay sau lưng nhảy khỏi đám mây trắng, ngửa đầu nhìn Lý Trường Thọ một cái liền thò tay cầm lấy Thanh Ảnh cầu.
"Ngược lại ta muốn xem xem trong hồ lô ngươi bán cái gì, mời!"
"Sư bá, mời." Bộ dáng tươi cười của Lý Trường Thọ theo đó cũng trở nên đặc biệt.... ôn hòa.
Bên cạnh lò luyện đan có hai cái bàn thấp đặt song song nhau, tiểu Linh Nga được sư huynh bồi dưỡng nên một tay nghề nấu nướng thượng thừa, nhanh chóng dọn ra một bàn rượu và thức ăn vô cùng phong phú, còn có ba vò rượu xếp chồng lên nhau ở một bên.
Hai người cùng ngồi xuống, đồng thời mở ra Thanh Ảnh cầu đặt ở góc bàn.
Sau đó, Tửu Ô cầm lên đôi đũa ngọc, lần lượt nếm thử các món ăn và một vò rượu.
"Ngươi thật sự mời bần đạo uống rượu sao?" Tửu Ô cười hỏi: "Chẳng lẽ, rượu và thức ăn đều được chế biến từ những nguyên liệu vô hại, nhưng khi kết hợp với nhau lại thành mê dược kịch độc?"