Dịch: Bschien
Biên: Độc Hành
Cái này… Nơi này… Có thật sự là Tiểu Quỳnh phong mà lão đạo ta quen thuộc hay không?
Bên ngoài đan phòng, bị vây trong một chỗ khốn trận, tiên nhân mới của Độ Tiên Môn - Tề Nguyên đạo trưởng, ánh mắt ngơ ngác, đạo bào xốc xếch đang mờ mịt luống cuống nhìn ba con đường nhỏ trước mặt.
Suốt mấy ngày qua, Tề Nguyên đi mãi mà không ra khỏi khốn trận này. Mặc dù lão đạo trước đây cũng hao tốn rất nhiều năm tháng nghiên cứu trận pháp, nhưng trình độ trận pháp vẫn hết sức có hạn.
Dù sao trong suốt mấy trăm năm tu hành, đại đa số thời gian Tề Nguyên đều dùng vào việc tu bổ đạo cơ. Mà đối với nghiên cứu trận pháp cũng chỉ cầm trận đồ sắp xếp mấy lần, nhớ kỹ cách bố trí là coi như lĩnh hội tiểu thành, có thể chấp nhận được.
Cho nên, khi lão đối mặt mê khốn liên hoàn trận…
"Đây là vị cao nhân nào bày ra ngay tại Tiểu Quỳnh Phong ta? Chuyện này là có tính toán mục đích gì?”
Tề Nguyên lão đạo vừa lẩm bẩm vừa cưỡng ép nhớ lại lộ tuyến mình vừa đi vòng quanh trước đây.
Hốt hoảng lo lắng, trong lúc Tề Nguyên đi loạn cuối cùng lại tìm được một con đường mới có vẻ khác biệt. Phía trước con đường không có ngã rẽ, hai bên là cây rừng xanh um tươi tốt, xung quanh không có sương mù mê hoặc thường thấy, cảnh sắc có vẻ hết sức bình thường.
Tề Nguyên cẩn thận từng li từng tí cất bước tiến lên. Lần này lão đạo rất nhanh đã có phát hiện mới.
Một tấm bảng gỗ nhỏ treo ở phía trước trên ngọn cây, trên đó viết ba chữ to:
[Lạc đường à?]
Tề Nguyên vô thức gật đầu nhẹ, sau đó liền run run nhìn kĩ lại tấm bảng gỗ, trong mắt tràn đầy cảnh giác.
Nét chữ này, vì sao lại có vẻ quen thuộc như thế?
Tề Nguyên lão đạo nhìn chằm chằm vào tấm bảng gỗ một hồi lâu, lại thấy gốc cây phía sau cũng có treo một tấm bảng gỗ khác. Lão cẩn thận đi về trước hai bước, thấy cảnh sắc xung quanh mình có một chút biến hóa, nhưng tấm bảng gỗ thứ hai vẫn còn treo trên cây ở đó.
Trên tấm bảng này cũng có chữ viết:
[Đạo hữu đến Tiểu Quỳnh Phong có việc gì?]
"Nhà bần đạo ở chỗ này!”
Tề Nguyên tức giận quát lớn một tiếng, nhưng hai tay lão lại run rẩy không kìm chế được.
Chẳng lẽ…
Chẳng lẽ đây là khe hở Tuế Nguyệt Lưu trong truyền thuyết?
Truyền thuyết thượng cổ đồn rằng, có tiên thiên sinh linh bước vào một chỗ hẻm núi, đến khi đi hết hẻm núi ra tới chỗ khác thì đã vài vạn năm sau, bản thân còn chưa phát giác tuế nguyệt biến hóa.
Chẳng lẽ, loại sự tình hoang đường này cũng phát sinh ở trên người bần đạo?
Lúc này Tiểu Quỳnh Phong đã không phải là Tiểu Quỳnh Phong của mình vẫn ở nữa, mà là Tiểu Quỳnh Phong đã trải qua mấy ngàn năm sau?
Thấy phía sau lại có một tấm bảng gỗ thứ ba, Tề Nguyên lần nữa đi theo hướng bảng gỗ cất bước về phía trước. Khi lão đến chỗ gốc cây treo bảng gỗ thứ ba thì thấy cảnh sắc xung quanh mình có chút biến hóa di hình hoán vị, dường như chính là trận pháp chuyển dời.
Sau mỗi tấm bảng gỗ lại có một tấm bảng gỗ nữa. Mà chữ viết trên mỗi tấm bảng gỗ kia, Tề Nguyên lão đạo càng nhìn lại càng thấy nó quen thuộc.
Phảng phất như có một bóng đen theo sau lưng lão, không ngừng hỏi han bên tai lão, dụ dỗ lão tới một chỗ cạm bẫy nào đó mà lão không cách nào cưỡng lại được, vẫn phải đi theo.
[Đạo hữu có phải là môn nhân Độ Tiên Môn ta?]
[Trận pháp này chỉ để bảo vệ đan phòng trọng địa, hoàn toàn phù hợp điều lệ hạn định môn quy Độ Tiên Môn]
Đan phòng? Dường như ta có lần nghe đồ nhi nói qua…
[Đạo hữu chưa được sự cho phép mà đã xâm nhập Tiểu Quỳnh Phong?]
Bần đạo còn cần xâm nhập sao? Bần đạo chính là phong chủ Tiểu Quỳnh Phong!
[Xin đừng phá hư bất kỳ một ngọn cây cọng cỏ nơi đây, đường này đi hướng tới một chỗ đất trống không bị cách âm.]
Sao? Đây là người bày trận lưu lại cửa ra vào?
[Tấm bảng này chỉ là cái góp cho đủ số cột mốc chỉ đường]
[Đất trống ngay ở phía trước]
[Đến rồi, mời đi về phía trước ba bước]
Tề Nguyên dừng bước lại, vô thức ngừng thở, nhìn về phía trước là một cây đại thụ. Lão nghi hoặc đi về phía trước thêm ba bước.
Cảnh sắc lần nữa biến hóa, một chỗ đất trống bị rừng cây vây quanh xuất hiện trước mặt Tề Nguyên. Trên mặt đất phủ đầy lá rụng, chính giữa bày biện một cái bàn thấp, bên cạnh còn đặt một thùng nước suối.
"Nơi đây là địa phương nào?"
Nhìn phía trước còn có một tấm bảng gỗ, Tề Nguyên vội cất bước đi tới đọc xem. Chữ viết trên tấm bảng gỗ hết sức quen thuộc nhưng lão lại không nhớ được đã thấy qua ở đâu.
[Làm phiền đạo hữu ở đây chờ một chút. Nếu như bần đạo không thể chạy đến kịp thời, có thể là đang bế quan hoặc luyện đan đến thời khắc mấu chốt.