Dịch: Bschien
Biên: Độc Hành
Ngao Ất bị thương, tràng diện lập tức trở nên hỗn loạn. Lý Trường Thọ cảm giác được không ít ánh mắt cao thủ Long cung đang khóa chặt trên người mình, phát ra tràn đầy địch ý.
Đối với hành vi mê hoặc của Long cung nhị thái tử, Lý Trường Thọ đã có thể hiểu ra hầu hết nội tình bên trong, hắn cấp tốc suy tính đối sách.
Tiểu Thái Tử này dù là biểu diễn giả vờ thụ thương, nhưng đối với thân phận của y, nếu Long cung mượn cớ để gây chiến thì chuyện này không hay chút nào.
Lúc này Tửu Cửu đang đứng phía trước Lý Trường Thọ, dùng thân thể thấp bé của mình che chắn nửa bên thân hình Trường Thọ. Nàng thấp giọng hỏi:
"Trường Thọ sư điệt, có bị thương không?"
"Chỉ là chấn động khí tức một chút, sư thúc sư bá không cần phải lo lắng. Quỳe phong của vị nhị thái tử điện hạ này hơi mạnh, đệ tử cũng không có gì đáng ngại."
Lý Trường Thọ bình tĩnh trả lời Tửu Cửu, trong lòng đã có đối sách. Khuôn mặt hắn mang theo vẻ lo lắng, lại có mấy phần hổ thẹn, thở dài nói khẽ:
"Không biết thương thế của Nhị thái tử điện hạ ra sao rồi? Đúng ra phù pháp của đệ tử không phá nổi tiên giáp trên người y mới đúng.
Cũng có thể vì đệ tử không ngừng dùng thân pháp né tránh, thiếu đi dũng khí đối quyết chínhdiện, khiến cho Nhị thái tử nhất thời cấp bách sốt ruột, pháp lực nghịch chuyển nên tự thụ thương.
Sư thúc, ngài có thể đi lên hỗ trợ chẩn đoán bệnh một chút. Không biết y thuật Long cung thế nào, coi chừng không tìm ra được bệnh."
Tửu Cửu lập tức bị chọc giận quá mà bật cười, quát khẽ:
"Bên trong Long cung cao thủ nhiều như mây, chút thương thế ấy sao lại nhìn không ra? Ngươi cũng đừng đoán bậy!”
Mặc dù hai người thấp giọng trao đổi, nhưng chúng thần Long cung đều đang tập trung vào Lý Trường Thọ, làm sao không nghe được rõ ràng câu chuyện. Cả bọn quay lại nhìn Ngao Ất, thấy Quy thừa tướng vừa đỡ Ngao Ất vừa nói lớn:
"Nhị điện hạ bình an vô sự. Chỉ là trong lúc nhất thời pháp lực vận chuyển xuất hiện sai lầm, tự thân pháp lực phá rách áo giáp và nghịch chuyển gây bất tỉnh. Một lát sau điện hạ sẽ tỉnh lại, cũng không có gì đáng ngại.”
Một tên Ngân giáp tướng lĩnh Long cung lập tức hỏi:
"Quy thừa tướng, cuộc tỷ thí này tính kết quả thế nào?”
Quy thừa tướng lập tức tỏ vẻ trầm ngâm, vừa liếc nhìn vòng tròn biên giới lôi đài, lại nhìn Ngao Ất đang nằm hôn mê bất tỉnh.
Lần này cũng không cần Lý Trường Thọ tiếp tục hao tâm tổn trí. Một vị nam Chân Tiên của Độ Tiên Môn bên cạnh cười nói:
"Tự nhiên là tính Nhị thái tử điện hạ thắng. Sư điệt của bần đạo đã rời khỏi vòng tròn giới hạn, sau đó Nhị thái tử điện hạ bởi vì tự thân pháp lực vỡ bờ mà bị thương nhẹ. Kết quả này có thể liếc qua là thấy ngay.
Bần đạo nơi này có đan dược điều khí do bí pháp Độ Tiên Môn luyện thành, mặc dù biết Long cung cũng không nhìn trúng đan dược phổ thông như vậy, nhưng đây cũng là một điểm tâm ý của Độ Tiên Môn ta.”
"Đa tạ ý tốt của Tiên nhân."
Quy thừa tướng ra hiệu tên Ngân giáp tướng lĩnh Long cung kia tiếp nhận đan dược, cũng coi như kết thúc sự việc này ở đây. Sau đó mấy tên Tiên giao binh đặt Nhị thái tử Ngao Ất đang hôn mê lên một cái ghế ngồi bằng bảo ngọc rồi khiêng xuống phía dưới.
Mấy vị Tiên nhân Độ Tiên Môn cũng tự mình chắp tay hành lễ, cùng che chở Lý Trường Thọ đi trở về chỗ ngồi của đội mình.
Lúc đi đường, Lý Trường Thọ đột nhiên nhỏ giọng nói với Tửu Cửu bên cạnh:
"Sư thúc, hình như đệ tử có đọc được trong mấy cổ tịch, nói rằng loại nho trên bàn chúng ta có chút tác dụng đối với chứng đau xóc hông sau khi luyện công…”
"Kia là nho của Long cung cho, ta làm sao mà biết?" Tửu Cửu tức giận tìm cách đánh trống lảng "Ngươi nói đi, tự nhiên nhảy ra ngoài vòng làm gì? Vừa rồi đứng lâu thêm một lúc, không chừng ngươi đã thắng rồi!”