Dịch: Bschien
Biên: Độc Hành
Cái ngón tay này…
Lý Trường Thọ mặt xạm đen như bôi mực, ngồi ở kia như một đống như bùn nhão.
Thế giới này, vì sao lại nhiều ác ý với hắn như vậy?
Ở đây ít ra cũng bảy tám ngàn Luyện Khí sĩ. Trong số đệ tử trẻ tuổi, tu vi của mình không cao lắm cũng không gọi là thấp lắm. Có những đệ tử tiểu Tiên môn khác còn chưa tới Phản Hư cảnh.
Vậy mà tại sao tên Long vương Nhị thái tử này lại để mắt tới hắn trong biển người mênh mông này?
Lý Trường Thọ nghĩ mãi mà không rõ, thật sự nghĩ mãi mà không rõ! Nhưng hắn biết lúc này không phải thời điểm ngồi ngẩn người, chính mình nhất định phải làm gì đó để thoát khỏi khốn cảnh trước mắt.
Vô số ánh mắt tụ tập đến, từng đạo tiên thức linh thức dò xét tới...
Còn tốt, chỉ cần không phải cầm tay dò xét trực tiếp cơ thể hắn, tu vi át chủ bài hẳn sẽ không lộ tẩy ra.
Nhưng cũng không thể cam đoan được, những đại lão ở trên đài cao có nhìn thấu được thực lực của mình hay không…
Lúc này thật Lý Trường Thọ rất muốn xông tới, đè cái tên Ngao Ất tiểu long này xuống đất, banh miệng nó ra nhét mấy viên Dung Tiên đan, Phục Ma Thực Cốt đan vào!
"Trường Thọ sư điệt? Trường Thọ sư điệt?"
Một nữ Chân tiên trong môn gấp gáp truyền âm tới. Lý Trường Thọ lập tức định thần, ngẩng đầu nhìn lại.
"Khục!"
Độ Tiên môn, một vị nam Chân Tiên hắng giọng đứng dậy, nhìn Ngao Ất đang đứng ngạo nghễ trên lôi đài rộng lớn, cười nói:
"Ngao Ất điện hạ, ngài thật sự muốn luận bàn cùng Trường Thọ sư điệt nhà ta?"
"Không sai" Ngao Ất có vẻ mất kiên nhẫn nói, "Gọi hắn ra sân đi."
Y vừa dứt lời, ngay lập tức có mấy tiếng truyền âm lọt vào tai.
"Điện hạ ngài nhìn lầm, người kia vừa mới Phản Hư cấp hai."
"Điện hạ! Ngài chọn cô gái thân mang váy dài hỏa sắc kia kìa, cô ta đã tới Phản Hư cấp tám!”
Khóe miệng Ngao Ất khẽ co quắp giật giật mấy cái, y lại không hề nhúc nhích chút nào.
Lý Trường Thọ lúc này cũng đứng dậy, chắp tay hành lễ với vị Chân Tiên nhà mình, nói:
"Sư bá, tu vi đệ tử nông cạn, trong môn còn chưa được xếp hạng trước một trăm nữa. Chỉ sợ trận này không phải là đối thủ của Ngao Ất điện hạ, tùy tiện ra sân chỉ sợ làm nhục uy nghiêm của Độ Tiên môn ta.
Không bằng mời vị điện hạ này chọn trong nhóm đệ tử Độ Tiên môn ở đây một vị đương đại đệ tử xếp hạng trước mười trong môn để luận bàn cho phù hợp.
Đệ tử sẽ không phải đi lên bêu xấu..."
Mười tên đệ tử Độ Tiên môn còn lại cũng liên tiếp đứng dậy, Hữu Cầm Huyền Nhã càng bước về phía bên cạnh mấy bước, ngăn trước vị trí Lý Trường Thọ.
Ngao Ất nhướng mày, người này không chỉ tu vi yếu mà lại còn nhát chết đến thế!
Vị Long cung Nhị thái tử cất cao giọng nói:
"Ta chính là tuyển chọn ngươi! Thế nào, Độ Tiên môn lại không để Đông Hải Long cung ta vào trong mắt sao?"
Lý Trường Thọ lập tức chau mày, thằng rồng con khùng khùng này vẫn quyết tâm muốn luận bàn cùng hắn?:D
Rốt cuộc là có vấn đề ở chỗ nào?
Cùng lúc đó, trên đài cao, hai ba trăm vị Thiên Tiên Nhân tộc đều cúi đầu nhìn chăm chú tình hình phía dưới, hơn một trăm vị cao thủ Long tộc cũng nhíu mày quan sát đến nơi đây.
Chỉ có trên chỗ cao nhất, vị lão Long vương đầu rồng thân người kia vẫn mỉm cười, phảng phất nhắm mắt dưỡng thần. Lão Long Vương mặc kệ phía dưới không quản, dường như đã sớm biết chuyện gì sẽ phát sinh…
Lý Trường Thọ còn đang phân vân do dự, vị sư bá trong môn chợt xoay người lại, nhìn hắn nở nụ cười tràn ngập bất đắc dĩ:
"Trường Thọ sư điệt, hay là ngươi đi lên bồi tiếp mấy chiêu với vị điện hạ kia đi …”
Vị Chân Tiên này cũng sợ Lý Trường Thọ khó xử, nói thẳng:
"Lần này vốn định mang ngươi đến đây mở rộng tầm mắt, không nghĩ tới ngươi lại bị vị Long điện hạ chọn trúng để luận bàn cùng nhau. Trường Thọ sư điệt ngươi cứ mang sở học thường ngày của mình ra biểu diễn một phen, không cần nhất định phải chiến thắng, đừng làm mất đi hào hứng của vị điện hạ này.”
Ngay sau đó, Lý Trường Thọ liền nghe được một vị sư bá khác truyền âm:
“Trường Thọ sư điệt không cần phải lo lắng, đi lên luận bàn với hắn mấy chiêu, chúng ta sẽ bảo vệ ngươi từ phía sau.
Tiểu long này là Long cung Thái tử, bản lĩnh lợi hại, ngươi cảm thấy yếu thế thì lập tức nhận thua, vạn sự lấy bảo trọng làm đầu! Tu vi ngươi không đủ, thua cũng không sao, mặt mũi của Độ Tiên môn ta cũng không cần lấy tính mạng đệ tử ra đổi!”