Dịch: Bschien
Biên: Độc Hành
***
Suốt hai ngày dài dằng dặc…
Trong khi mọi người tập trung xem đàn hát ca múa thì Lý Trường Thọ lại tập luyện kỹ năng Nhất tâm nhị dụng
Một bên hắn thi triển Phong Ngữ chú giám sát quanh mình, một bên cầm điển tịch mà hắn mượn ở ngoại điện Đạo Tàng điện, chậm rãi nghiên cứu.
Thật nhàm chán không thú vị.
Chuyện đặc sắc nhất của Trừ yêu đại hội lần này có lẽ là giai đoạn tiếp theo: Đệ tử các phái so tài tranh đoạt bảo vật mà Long cung trao tặng.
Lý Trường Thọ không có nửa điểm quan tâm đối với bảo vật của Long cung. Mặc dù pháp bảo thứ này không ai ngại nhiều, nhưng mà lần này sói đông thịt ít. Muốn tranh đoạt bảo vật mà chỉ dựa vào tu vi hiện tại hắn đang thể hiện là Phản Hư cảnh cấp hai thì không ăn thua gì.
Hơn nữa, hắn suy đoán sau này Long cung tất nhiên sẽ có đại kiếp nạn, bản thân mình không thể để nhiễm tới nửa điểm quan hệ nhân quả. Nếu như dính phải thì coi như trúng cái nồi đen của Tửu Ô đội cho rồi.
Tính toán canh giờ, đã sắp đến thời điểm Trừ yêu đại hội chính thức khai mạc.
Lý Trường Thọ nhìn trên đài cao. Trong hai ngày thương thảo vừa qua, Thiên Tiên các phái đã cùng với Long cung thương lượng xong rất nhiều việc liên quan đến biên giới Đông Hải.
Bất quá những thứ này và chính mình cũng không có liên quan quá nhiều...
Tửu Cửu vẫn chưa giải được khối rubic sáu màu, chứng tỏ tu vi cảnh giới cao thấp cùng chỉ số thông minh cũng không có tương quan nhiều với nhau. Nhưng nhờ món đồ chơi ấy coi như giúp nàng yên ổn vượt qua hai ngày nhàm chán không có rượu uống.
Hữu Cầm Huyền Nhã từ sau khi bị Lý Trường Thọ hiểu nhầm, cự tuyệt nàng đến gần, dường như cũng hiểu được ý tứ gì đó. Mặc dù cách mỗi nửa canh giờ nàng lại liếc nhìn về phía đằng sau, nhưng cũng không tiếp tục đi qua chỗ Lý Trường Thọ lần nào nữa…
Hai ngày này cũng thì có thể tạm coi là yên bình.
Đang tự hài lòng nhẩm đọc kinh văn, đột nhiên không có bất kỳ dấu hiệu nào, Lý Trường Thọ cảm giác được có hai đạo ánh mắt sắc bén rơi trên người mình. Thế nào mà lại là ánh mắt rất có địch ý.
Hắn lẳng lặng thu hồi thẻ tre trong tay, tập trung phân tích những tin tức mà Phong Ngữ chú mang đến. Đồng thời, khóe mắt Lý Trường Thọ liếc nhanh về phương hướng bên kia, hắn mơ hồ phát hiện một thân ảnh thiếu niên…
Hả?
Có cừu oán gì với mình à? Có lẽ không có lý do…
Lý Trường Thọ ngẩng đầu nhìn lại, phát hiện người này đứng bên cạnh hội trường, cách khu vực của Độ Tiên ngồi tầm một trăm trượng.
Nói đúng ra, đó cũng không phải “người”, trán tên này có hai cái sừng giống sừng hươu non.
Thiếu niên Long tộc?
Tên này có lẽ là thành viên tuổi trẻ Long tộc sắp tới sẽ lên sân khấu luận bàn cùng đệ tử các Tiên môn.
Nghi hoặc trong lòng Lý Trường Thọ càng lúc càng không giải thích được, bởi vì hắn phát hiện ánh mắt tên Long tử này vẫn nhìn chằm chằm vào mình.
Hắn khẽ im lìm nhích thân thể về phía sau một chút, phát hiện ánh mắt của tên kia cũng hơi xê dịch theo. Có thể xác định là ấu long này đang nhìn chằm chằm hắn không nghi ngờ.
Quan sát kỹ, có thể phát hiện trong mắt tên Long tử này có một sợi ánh sáng màu lam nhạt. Hẳn là bởi vì mình ẩn giấu tu vi, bị long tử này khám phá ra?
Không thể! Phương pháp ẩn giấu tu vi của mình chính là nghiên cứu sâu sắc từ các loại thuật pháp dò xét tu vi người khác, tiến hành đảo ngược, tổng kết rồi quy nạp ra độc môn kỹ xảo…
“Chẳng lẽ do nhìn thấy ta là người có tu vi thấp nhất trong đội hình Độ Tiên môn? Cho nên mới để mắt tới ta?”
Trong lòng Lý Trường Thọ suy tính một hồi, vừa lúc đó, Phong Ngữ chú lại bắt được hình ảnh khóe miệng thiếu niên Long tộc kia lộ ra một nụ cười có vẻ “tràn đầy tự tin”.
Có lẽ tên ấu long này thiếu khuyết tự tin, nhưng bị yêu cầu phải thủ thắng trong đợt luận bàn với đệ tử Tiên môn, cho nên trước hết đi tìm một người yếu nhất trong các đại môn phái.
Chiêu thức này…
Thật đúng là hoang dã…
Lý Trường Thọ quay mặt qua, dùng ánh mắt bình thản đối diện với tên long tử kia. Trong đôi mắt tên này, ánh sáng màu lam sáng ngời dần dần lui bước lộ ra cặp mắt như ngọc thạch. Hai bên cách nhau hơn trăm trượng bình tĩnh nhìn nhau.