Dịch: Tiểu Cửu Điểm
Biên: Độc Hành
Mặc dù ban đầu có chút bất lợi, vừa đến đã bị Long Cung chơi một vố, chúng tu sĩ Độ Tiên môn vì thế mà trở nên cẩn thận hơn.
Lý Trường Thọ thoáng vui mừng vì đồng môn nâng cao cảnh giác, nhưng chính mình cũng không buông lỏng cảnh giác chút nào.
Tu sĩ xung quanh cũng dần dần đến nhiều hơn, Lý Trường Thọ cảm thấy vô cùng khó chịu với tình huống này, nhất là vài chỗ hắn có một số kẻ không quen đến gần, khiến hắn thời thời khắc khắc càng chú ý những biến động nhỏ nhặt.
Hắn âm thầm khởi động Phong Ngữ chú.
Chỉ cần là nơi gió nhẹ lướt qua, đều truyền từng sợi tin tức đến cho Lý Trường Thọ. Mà hắn cũng dành ra một phần tâm tư xử lí những tin tức này cho rõ ràng đâu vào đấy.
Khi dùng linh thức dò xét người khác, cũng giống như việc đưa mắt nhìn chăm chú người đó, nếu người đó có chút cảnh giác sẽ dễ dàng phát hiện ra bản thân bị nhìn lén.
Loại này thuộc về "Chủ động thăm dò...".
Mà lúc dùng Phong Ngữ chú, ngoài việc chỉ cần tập trung linh thức nghe ngóng âm thanh, còn có thể tự mình tiếp nhận tin tức xung quanh.
Cái này được Lý Trường Thọ gọi là "Bị động dò xét...", có ưu điểm là không hao tổn lực lượng thần hồn, khuyết điểm chính là nhiều loại tin tức đồng loạt đưa tới, cần hao phí tâm lực không ngừng phân tích, xử lý.
Từ rất lâu về trước, Lý Trường Thọ đã tự ý thức rèn luyện khả năng quan sát của mình, nghị lực cùng với khả năng tập trung cao độ.
Đổi lại là Luyện Khí sĩ và Quy Đạo cảnh dùng phương thức thăm dò bị động này như hắn, chỉ sợ phần lớn sẽ không chống đỡ được mấy canh giờ mà lâm vào thất thần, lơi lỏng cảnh giác việc giám sát xung quanh.
Mà Lý Trường Thọ đã có thể thi triển Phong Ngữ chú giám sát tình hình liên tục mấy trăm canh giờ không ngừng nghỉ.
Bất quá....
Cuộc sống tu tiên tốt đẹp như vậy, hắn lại quá cẩn thận sống như một "Máy giám sát hình người", cảm giác có chút bi thương khó nói nên lời.
Nhưng ít ra nhờ vậy mà tâm hắn yên ổn đôi chút.
Nhờ dùng Phong Ngữ chú thăm dò các nơi, Lý Trường Thọ nghe được rất nhiều tiếng cười nói cùng với một vài chuyện nhỏ thú vị của các Luyện Khí sĩ.
Đề tài thảo luận của đám Chân Tiên ở đây phần lớn xoay quanh lần đại hội này, cùng với chủ đài thượng vị, nơi các bậc Thiên Tiên tụ hội.
Trong chuyến đi này, đa số bọn họ quan tâm sẽ đạt được ước định gì với Long Cung, biên giới Đông Hải sẽ được phân chia ra sao, liệu sau này Luyện Khí sĩ Nhân tộc đến Đông Hải có bị Long tộc gây khó dễ.
Mà trong số đề tài thảo luận của các đệ tử trẻ, vĩnh viễn không thể thiếu hai chữ "Thiên kiếp".
Đa phần Luyện Khí sĩ e ngại thiên kiếp, là vì thiên kiếp vô cùng hung hiểm, bất kì ai cũng phải đối mặt.
- ------ Dĩ nhiên, nếu như dừng việc tu hành, hoặc ở các cảnh giới Luyện Khí, Hóa Thần, Phản Hư, Quy Đạo gặp bình cảnh, không cách nào đột phá được, vậy cũng chẳng có mảy may cơ hội đối mặt với thiên kiếp.
Tuyệt đại bộ phận Luyện Khí sĩ Độ Tiên môn, chỉ cần tu hành không tẩu hỏa nhập ma, đều sẽ có cơ hội đối mặt với thiên kiếp.
Điều này cũng bởi vì Độ Tiên môn được xem như tiên tông danh giá, người tư chất bình thường rất khó vào cửa, còn có đại đạo truyền thừa nguyên vẹn, công pháp cao minh, nội môn quy định hoàn chỉnh, phúc lợi sung túc.
Các tiên môn khác so ra nhất định không bì nổi.
Nhìn khắp Hồng Hoang và ba ngàn thế giới, chín thành nhân tộc đều không có tư chất tu hành, mà chín thành rưỡi nhân tộc đều là phàm nhân.
Một phần Luyện Khí sĩ bởi vì tư chất hạn chế, công pháp khiếm khuyết, có chín thành không cầu nổi Tiên Thiên kiếp.