Dịch: Duy Anh
Biên: Độc Hành
Sư huynh cũng dính dáng với người đẹp nổi tiếng như Hữu Cầm sư tỷ?
Bên trong nhà tranh, Lam Linh Nga, sư muội duy nhất của Lý Trường Thọ đang ngồi xếp bằng ngay ngắn bên trên chiếc bồ đoàn sau chiếc bàn thấp, tay bưng chén trà đang phả hơi nóng, nội tâm không ngừng lo lắng.
Ở bên trái, chính là băng sơn mỹ nhân Hữu Cầm Huyền Nhã, đang giữ tư thế ngồi nhắm mắt dưỡng thần, lặng lẽ chờ đợi sư huynh xuất hiện.
Ở bên phải, Tửu Cửu sư thúc thì lại đang úp mặt xuống bàn, ngáy o o như bị thiếu ngủ nghiêm trọng.
Bầu không khí có chút gượng gạo.
Các nàng sao lại đều đến tìm sư huynh nhà mình.
Sư huynh vẻn vẹn đi Bắc Câu Lô Châu hái thuốc một lần, liền bị hai vị nữ tu đồng hành ‘để ý’ rồi?
Nếu như đại hội năm sau, sư huynh lại đi một chuyến, có phải nhà mình sẽ ngồi một mớ không hả?
Đáy lòng Lam Linh Nga thở dài yếu ớt, hoàn toàn nghĩ mãi không ra sư huynh nhà mình có chỗ nào hấp dẫn người khác. Hắn rõ ràng cẩn thận chặt chẽ như vậy, tính tình lại tham sống sợ chết, tại sao ngoài mình ra lại có nữ tử vừa ý cơ chứ?
Huống hồ, cô nương bên trái này lại là ngôi sao sáng chói nhất trong đám đệ tử cùng thế hệ đó.
Bất quá nghĩ kỹ.
‘Hữu Cầm sư tỷ rất đẹp, thời điểm nhập toạ lại đẹp hút hồn như vậy. Nếu ta là sư huynh chắc cũng không chịu nổi mị lực của nàng. Ách! Cũng có thể sư huynh thích vòng một lớn’
Lam Linh Nga Lại liếc mắt nhìn sang bên phải, bởi vì tư thế ép xuống mặt bàn của Tửu sư thúc, lại khiến cho nơi nào đó càng thêm phần đầy đặn.
Sau đó Linh Nga ngẩnh đầu nhìn gương đồng sau cửa, một tay nâng trán suy tư.
Sau này hẳn mình vẫn còn có cơ hội dậy thì chứ nhỉ.
Bỏ qua chuyện của sư huynh, Lam Linh Nga, chủ nhân của căn nhà tranh này, nàng cảm thấy mình không thể để cho bầu không khí cứ ngột ngạt mãi như vậy được.
“Hữu Cầm sư tỷ.” Linh Nga tươi cười, hỏi nhỏ: “Tại sao sư tỷ lại rảnh rỗi ghé qua Tiểu Quỳnh Phong chúng ta vậy?”
Hữu Cầm Huyền Nhã mở mắt, nhẹ nhàng đáp:
“Sau khi trở về núi, ta bị phạt bế môn hối lỗi ở Phá Thiên Phong, chưa có cơ hội đi cảm ơn Trường Thọ sư huynh. Hôm nay ta vừa từ nhập định tỉnh lại, mới biết đã hết thời gian chịu phạt. Được sư phụ cho phép, ta liền đến Tiểu Quỳnh Phong cám ơn Trường Thọ sư huynh”
Lam Linh Nga không nhịn được tò mò: “Sư huynh ta đã làm gì đáng giá để sư tỷ đích thân tới cảm tạ hả?”
“Hắn đã cứu mạng ta.” Hữu Cầm Huyền Nhã nhỏ nhẹ, thoáng gật đầu, đôi mắt sáng như bảo thạch chớp động lên một chút quang mang, “Đã thế còn tới hai lần.”
Đôi mắt Linh Nga chớp chớp. Biểu cảm này của Hữu Cầm Huyền Nhã, giống hệt mình lúc nhìn vào gương đồng nhớ nhung sư huynh á!
Mỗi Tửu sư thúc đã để mình áp lực nặng trĩu, bỗng lại từ trên trời rơi xuống thêm một Hữu Cầm Huyền Nhã nữa!
Lam Linh Nga nhịn không nổi một tay nâng trán, trái tim bé bỏng khi thì phẫn uất la hét, khi thì ai oán thảm thiết, cả người cũng không được ổn.