Dịch: Hoa Ly Hi Dạ
Biên: Độc Hành
Thời gian độ kiếp tuy ngắn ngủn nhưng với Tề Nguyên đạo trưởng lại tựa như trải qua một kiếp nhân sinh dài dằng dặc.
Ở trong thiên kiếp lão đã binh giải trở thành Trọc Tiên...
Dưới bao con mắt xăm xoi, lão đã phải dùng tiên đan để binh giải mới giữ nổi cái mạng già này…
"Ha ha, sau này ở trong tông môn, ta đã có thể ngẩng đầu lên được rồi."
Nghĩ đến đó, Tề Nguyên đạo trưởng lại nhớ đến cái ngày mà đồ đệ quỳ gối trước mặt mình, để đưa mình viên tiên đan này.
"Thôi, đây đều là nỗi khổ tâm của Trường Thọ.
Ta thân là sư phụ, khi thiên kiếp đến cũng không quan tâm tới sống chết, nhưng lại không để ý đến sự khổ tâm của hai đứa đồ nhi chỉ mong mình sống sót.
Viên tiên đan này e là rất khó có được, chắc hẳn Trường Thọ vì nó mà chịu không ít cực khổ rồi. Hắn vừa mới đột phá Phản Hư cảnh ở Bắc Châu, làm sao ta có thể lãng phí tâm huyết của hắn đây?
Trọc Tiên thì đã sao?
Phía trước cũng chưa hẳn là đường cùng, dù sao so với kết cục hóa thành ma hay hồn phi phách tán thì cũng tốt hơn rất nhiều. Về sau chỉ cần vẫn có thể che chở cho hai đồ nhi, vậy là đủ rồi."
Nghĩ vậy, Tề Nguyên đạo trưởng chắp tay với Lý Trường Thọ.
Từ khắp nơi dần xuất hiện các thân ảnh, xếp thành từng hàng tới chúc mừng.
Tề Nguyên đạo trưởng hơi ngây người, sau đó chắp tay chào hỏi những bằng hữu nhiều năm chưa gặp.
Dù sao thì Trọc Tiên cũng là tiên, ít ra lão vẫn còn sống sung sướng vài vạn năm.
Chỉ cần cố gắng lên đến Nguyên Tiên, lão lại thu thêm vài đứa đệ tử nữa là có thể làm rạng rỡ thanh danh Tiểu Quỳnh phong rồi.
Trên mặt Tề Nguyên đạo trưởng dần hiện lên sự vui vẻ.
Đúng lúc này, Tề Nguyên đang ở trong đám người đến chúc mừng, bỗng nhận được truyền âm của đại đồ đệ...
“Sư phụ, nếu có ai hỏi ngài đã dùng đan dược gì để binh giải thì ngài cứ nói là Dung Tiên đan nha. Dung Tiên đan là phương thuốc dân gian, nó được ghi lại trên tấm da dê ở kho tàng đạo giáo, bên ngoài điện Tây Bắc ở góc thứ hai đếm ngược từ dưới lên trên.
Nếu có ai hỏi sư phụ còn tiên đan không thì ngài hãy lấy ra nhiều nhất ba viên và cho những người nào có thể tin tưởng, quan hệ khá tốt và thật sự cần nó.
Thứ này rất khó luyện, hơn nữa nó còn gây độc chết người, nên rất dễ gây họa sát thân.”
Cơ thể Tề Nguyên khẽ run rẩy, ở trong đám người nhìn về phía hai đồ đệ của mình. Sau đó mỉm cười gật đầu, tỏ ý mình đã hiểu.
Lý Trường Thọ buông xuống tảng đá cuối cùng trong lòng, tinh thần thoải mái dễ chịu nói cười với Linh Nga: “Sư muội, muội ở trong này trông coi. Lát nữa sư phụ mời khách tới uống trà, muội chịu khó nhớ kỹ những gì họ nói nhé.”
Linh Nga vội hỏi: “Sư huynh định đi đâu? Huynh không đi chúc mừng cùng sư phụ sao?”
Lý Trường Thọ cười nói: “Ta về nghỉ ngơi chút, chờ sư phụ hết bận rồi mới đi. Bình thường trong tông môn, thành tiên là chuyện lớn, chắc chắn sẽ có rất nhiều người đến chúc mừng sư phụ. Chúng ta không cần phải vội.”
“Vâng!”
Linh Nga nhẹ nhàng nói: “Sư huynh mau nghỉ ngơi đi, dạo này huynh vất vả nhiều rồi. Còn sư phụ cứ để muội lo!”
Vì thế khi mọi người đi lên Tiểu Quỳnh phong, Lý Trường Thọ lặng lẽ trốn về phòng mình.
Hắn không mở ra trận pháp lớn ở bên ngoài, mà mở ra trận pháp khoảng trăm trượng ở xung quanh căn phòng.