Dịch: BsChien
Biên: Độc Hành
Trăng hạ xuống phía Tây, chén bàn bừa bộn.
Lý Trường Thọ đứng trước đan phòng, nhìn chăm chú về phương hướng Tửu Ô rời đi, nụ cười trên mặt dần dần rút đi.
Tạm thời vị sư bá này xem như đã ổn định được.
Từ ngày ở Bắc châu, khi Tửu Ô trao cho hắn một ánh mắt đầy ý vị, Lý Trường Thọ liền biết vị đạo nhân thấp lùn với tâm tư kín đáo này đã có một chút “hiếu kì” đối với hắn.
Lại thêm, khoảng thời gian này hắn đi lại rất gần với Tửu Cửu sư thúc, lại nhờ vả Tửu Cửu sư thúc giúp làm rất nhiều chuyện. Điều này tất nhiên sẽ khiến Tửu Ô sư bá càng thêm “hứng thú” dày đặc.
“Hiếu kì” và cảm thấy “hứng thú”, rất dễ dàng phát triển thành “nghi ngờ”, đây chính là một loại uy hiếp tiềm ẩn đối với chính mình.
Làm thế nào tiêu trừ uy hiếp từ Tửu Ô sư bá đối với chính mình?
Rất đơn giản, giết đi là xong… Khục… Chỉ nói đùa chút thôi!
Mình và Tửu Ô sư bá không oán không cừu, hơn nữa Tửu Ô sư bá có thực lực cường hãn, càng là chấp sự có tiếng tăm trong môn.
“Tửu tự Cửu Tiên nhân” bất kỳ ai xảy ra chuyện đều sẽ gây nên động đất trong môn.
Đi ám toán Tửu Ô hoàn toàn là chán sống.
Chỉ còn lại một biện pháp ổn thỏa nhất, cũng là đáng tin nhất chính là mời vị sư bá này đến đây, thẳng thắn nói chuyện một hồi.
Ngay trước mặt Tửu Ô sư bá lập xuống lời thề, hứa hẹn mình sẽ không làm bất kỳ sự tình gì nguy hại cho sư môn. Lại thuận tiện hiển thị ra một chút tu vi ẩn giấu, khiến Tửu Ô sư bá cảm thấy đã mò ra được thực chất của tên tiểu sư điệt này…
Kể từ đó, không những có thể làm cho Tửu Ô sư bá hết nghi ngờ e dè mình, mà còn có thể chiếm được đôi chút hảo cảm từ vị tiền bối này.
Đây xem như chủ động xuất kích, hoá giải một lần nguy cơ trong tương lai thành một chút cơ duyên.
Lý Trường Thọ hồi tưởng đến thời điểm mình cùng với Tửu Ô ngồi bên bàn rượu tâm tình, trong đầu giống như một cuốn phim quay chậm. Hắn từng chút từng chút kiểm tra kỹ càng từng chi tiết nhỏ nhặt của cuộc đàm đạo.
Hai người nói chuyện trên trời dưới đất, tiết tấu câu chuyện cùng với phương hướng, thậm chí những biểu tình nhỏ xíu và biến hóa thần thái đều là những thứ mà trước đó Lý Trường Thọ đã tập luyện lặp đi lặp lại nhiều lần.
Hắn xác nhận lại một lần nữa mình không để lộ ra tin tức ngoài định mức, cũng không khiến cho sư bá sinh ra những liên tưởng khác.
“Không biết mình có nói câu nào khác gây hiểu lầm hay không?”
Lý Trường Thọ còn không yên lòng, tiếp tục ngồi nhớ lại từng câu từng chữ của cuộc nói chuyện vừa rồi. Hắn sờ sờ gương mặt của mình, hồi tưởng từng động tác từng biểu hiện trước đây của mình cũng như ánh mắt không ngừng biến hóa của Tửu Ô sư bá…
Có lẽ là không xuất hiện sai lầm.
Khóe mắt Lý Trường Thọ xuất hiện một thân ảnh màu hồng nhạt xinh đẹp, hắn quay đầu nhìn qua, là Linh Nga giẫm lên một đám mây trắng từ trong rừng bay sang.
Ba búi tóc đen phấp phới trong gió, váy dài màu hồng phấn bay múa phiêu dật dưới ánh trăng đêm. Nàng cầm một cái giỏ trúc trống rỗng đi tới trước mặt LýTrường Thọ, gương mặt thanh tú ửng hồng dưới ánh nến toát lên một vẻ xinh đẹp đến nao lòng.
"Sư huynh! Thế nào? Giải quyết vị sư bá kia sao rồi?"
"Coi như miễn cưỡng chấp nhận được” - Lý Trường Thọ cười cười đáp - "Kỳ thật đây chỉ là di chứng nho nhỏ do lần trước đi Bắc châu lưu lại, chỉ cần sau này không ra ngoài hoạt động, chắc là sẽ không bị các cao nhân tiền bối để ý tới.”
Lam Linh Nga nháy mắt mấy cái, tò mò hỏi:
"Sư huynh, làm sao huynh làm được hay vậy? Lộ ra tu vi ẩn giấu của huynh cho Tửu Ô sư bá xem sao?”
Lý Trường Thọ trừng mắt nhìn sư muội của mình, bất đắc dĩ truyền âm đáp: