Ôi! Cái lưng già của bần đạo…
Quả nhiên, phục vụ nương tử mà không dùng tiên lực gia trì thì dù là thân thể Chân tiên cũng chịu không được! Ta cũng không phải là đi theo con đường luyện thể…
Nhưng chuyện ấy nếu dùng tiên lực thì lại mất đi nhiều điểm thú vị… Quả nhiên là lựa chọn rất khó khăn.
Tửu Ô ôm lưng lảo đảo lê thân thể cao mét rưỡi của mình đi về nơi ở, tiên lực của lão hơi vận chuyển và ngay lập tức xua tan cảm giác mệt mỏi.
Hiện tại đã là thời điểm ba ngày sau khi lão và Tửu Thi từ Tiểu Quỳnh phong trở về. Vừa mới đưa đạo lữ của mình trở về nơi bế quan, mặc dù vị đạo nhân thấp lùn này mệt mỏi không chịu nổi nhưng trên mặt vẫn còn lưu lại vẻ thỏa mãn, tinh thần thoải mái.
Đúng lúc này, một cái hồ lô lớn từ trên trời hạ xuống.
Tinh thần Tửu Ô lập tức chấn động, lão chắp hai tay sau lưng, khôi phục bộ dáng đàng hoàng chững chạc thường ngay. Tửu Ô cất cao giọng nói:
"Tiểu Cửu à, đến chỗ sư huynh một chút nào."
"Sư huynh? Muội cũng đang muốn tìm huynh đây, muội cầm về thứ huynh muốn…Oáp!!!”
Trên hồ lô lớn, Tửu Cửu nghiêng đầu ngó xuống. Nàng nhịn không được che miệng ngáp một cái, tinh thần có vẻ mệt mỏi héo hon…
Hồ lô lớn chuyển hướng hạ xuống trước cửa nhà Tửu Ô.
Sư huynh muội bọn họ gồm chín người đều là những Tiên nhân có tư chất xuất chúng, tu vi trong cùng thế hệ đều là những tồn tại xếp hàng đầu. Trừ Tửu Cửu, mỗi người trong bọn họ đều phát triển thêm “nghề phụ”.
Tửu Thi chuyên luyện khí rèn bảo, Tửu Ô giỏi cất rượu luyện đan. Cho nên trong lầu các của Tửu Ô, ở tầng dưới cùng đều chất đống vò rượu, khắp các ngóc ngách bày biện tràn đầy đan lô và tài liệu luyện đan.
Hiển nhiên, thói quen bừa bộn không thích thu dọn của Tửu Cửu được học tập từ chính nơi này, chỉ là phát huy mạnh hơn một chút.
Tửu Cửu ngáp tiếp cái nữa, đi thẳng vào nhà tự nhiên thoải mái như ở phòng mình. Nàng ngồi xuống bên cạnh một cái bàn tròn, ném cái lồng nhỏ đang cầm trong tay cho Tửu Ô.
"Sư huynh, đây là nhện con mà huynh yêu cầu, lần này đừng có mà nuôi chết nữa đấy… Suốt ngày bắt muội phải đi năn nỉ xin xỏ một tên vãn bối, huynh không cảm thấy xấu hổ sao?”
"Thật hiếm thấy, muội còn không quên chuyện này! Tốt quá tốt quá!”
Tửu Ô mở miếng vải đen che lồng gỗ ra rồi ghé mắt nhìn, mặt mày lão lập tức trở nên hớn hở.
Trong lồng này là một cặp nhện bị nhốt, mỗi con có ba cái đầu giống như ba chiếc bánh bao, trên đó mọc nhiều mắt nhện.
Tửu Cửu tỏ vẻ mệt mỏi lại ngáp một cái:
"Sư huynh còn việc gì nữa không, nếu không muội trở về đây.”
"Chờ một chút, ta tìm mấy thứ đồ."
Tửu Ô lạch bạch chạy vào trong kiếm chỗ thoáng mát treo lồng nhện lên, rồi lại quay người chạy đến chỗ giá sách.
Mặt mũi Tửu Cửu tràn đầy vẻ “sống không còn gì luyến tiếc” nằm nhoài trên bàn.
"Sư huynh muốn làm gì, hiện tại muội mệt mỏi quá, muốn trở về uống chút gì đó rồi lăn ra ngủ mấy ngày.”
Mệt?
Bên cạnh một cái giá sách, Tửu Ô nghiêng đầu trở lại nhìn kỹ mắt Tửu Cửu. Bản dịch được dịch tại Bạch ngọc sáchh. Lão chợt nhớ tới mình bây giờ còn không cách nào nhìn thấu tu vi của tiểu sư muội, chứ đừng nói nhìn thấu tình trạng thân thể của nàng.
Nhưng nghĩ đến trước đây, lúc mình nhìn thấy tình hình trong phòng luyện đan kia, đáy lòng Tửu Ô lập tức thở dài ảo não, toát ra vẻ bi thương của một lão cha già.
Thôi, con gái lớn rồi không giữ được.
Dưới tập tục đạo lữ đồng môn đang thịnh hành, tiểu sư muội của mình cuối cùng cũng chạy không thoát khỏi xu thế ấy…
Tập tục này từ đâu mà đến?
Cái này phải xem lại từ thế hệ Thiên Tiên trước đây, trong Độ Tiên môn mười mấy vị nguyên lão thì đã có bốn cặp phu thê đạo lữ. Ân ân ái ái từ trên xuống dưới, từ trưởng lão đến đệ tử đều theo trào lưu tìm kiếm đạo lữ trong môn, cũng không có người nào ý kiến gì.