Dịch: Độc Hành
Nhóm dịch: Sư Huynh
"Thi Thi!
Sư tỷ!
Ta nói phu nhân nha!
Chúng ta đi rình mò vậy thực sự không tưởng tượng nổi, không bằng đến gặp trực tiếp, hỏi thẳng không được sao?"
Trong rừng Tiểu Quỳnh phong, hai cái bóng đột nhiên dừng lại, hiện ra hai đạo nhân ảnh một cao một thấp, hai người vẫn như cũ vận chuyển thuật pháp ẩn giấu tiên thức dò xét.
Tửu Ô đứng trước người đạo lữ cao hơn mình một đoạn, tận tình khuyên bảo: "Tiểu Cửu đã trưởng thành, chúng ta không thể ép nàng ở bên cạnh được nữa;
Dù sao nàng cũng đã là tiên nhân được chín trăm sáu mươi hai tuổi sáu tháng mười lăm ngày rồi, cũng không phải là hài tử nữa!"
Tửu Thi bị đạo lữ nhà mình ngăn lại, khẽ nói: "Gặp hỏi thì được cái gì?
Loại chuyện này, đương nhiên phải len lén đi rình mới có thể nhìn thấy tình hình thực tế!
Ngươi quên chuyện tiểu Lục và tiểu Thất sao, chúng ta làm sao phát hiện? Nếu như không phải bắt bọn họ ngay trên giường, khẳng định hiện tại có chết cũng không thừa nhận!
Mau tránh ra, kẻo lại bại lộ tung tích!"
Giậm chân một cái, đầu ngón tay Tửu Thi bắt lấy cổ áo Tửu Ô, nhấc Tửu Ô lên;
Thân hình hai người lần nữa hóa thành hai cái bóng, biến mất trong rừng.
Tửu Ô chỉ có thể cười khổ một trận, dù gã tự xưng túc trí đa mưu, nhưng trước mặt nữ nhân mà mình yêu thương, nửa điểm chiêu số cũng không xài được.
Nhưng mà, lần này bọn họ tiềm hành còn chưa đủ trăm trượng, không thể không dừng lại lần nữa.
Thân hình của hai người xuất hiện ở một chỗ trên ngọn cây đại thụ, quan sát tỉ mỉ phía trước.
"Trận pháp này bố trí rất xảo diệu" Tửu Ô tán dương, "Ngay rìa trận pháp và xung quanh gần như hoàn toàn tương dung, cũng chỉ tại góc viền xử lý không đủ tinh tế, cho nên mới bại lộ ba động Linh lực một chút."
"Ừm?"
Tửu Thi nhìn phía dưới, hai chùm tóc dài trên trán kết thành bím tóc nhỏ nhẹ nhàng đung đưa;
Nàng cẩn thận nhìn vài lần, sau đó lơ đễnh nói:
"Chỉ là Mê Tung Loạn Thần trận, há có thể làm gì được ngươi ta?
Đi, vào trận.
Xem mặt mũi ngươi, chắc là không muốn? Buổi tối có còn muốn lên giường ngủ hay không?"
Bản dịch được dịch hay nhất tại Bạch ngọc sách. Nghe uy hiếp như vậy, Tửu Ô cấp tốc thua trận, vội nói: "Muốn, muốn, đương nhiên là muốn, khó được Thi Thi ngươi xuất quan 1 lần...
Thôi!
Ta đi trước, xảy ra chuyện ta sẽ đảm đương."
Tửu Ô thở dài, trong nháy mắt khuất phục dưới "dâm uy" của Tửu Thi, từ trên cây nhảy xuống trước, chắp tay sau lưng đi tới phía trước, có chút không yên lòng quét nhìn khắp nơi.
Bây giờ gã không phải nghĩ có thể phá trận hay không, kỳ thật cũng không để trận pháp ở Tiểu Quỳnh phong này vào trong mắt. Dù sao Tiểu Quỳnh phong cũng không có Tiên nhân, bố trí ra trận pháp có thể lợi hại bao nhiêu chứ?
Bây giờ gã nghĩ chính là, vạn nhất lỡ cắt ngang chuyện đang làm giữa Tiểu Cửu và Tề Nguyên sư đệ...
Tình cảnh khẳng định sẽ rất xấu hổ.
Nhất là...
"Tề Nguyên sư đệ tám thành là không qua được cửa thiên kiếp này, tiểu sư muội nhà mình chẳng lẽ vừa tìm được đạo lữ, liền phải thủ tiết?
Phải làm sao mới ổn đây?"
"Đi nhanh chút" Tửu Thi ở phía sau thúc giục nói: "Lề mà lề mề như vậy, chúng ta chạy tới thì trễ mất!"
"Đừng vội, phải tìm được cửa ra trận pháp đã."
Tửu Ô rất nhanh suy tính ra sinh môn trận pháp này, mang theo Tửu Thi rất nhanh đi ra đạo mê trận thứ nhất;