Dịch: Dũng Phạm
Biên: Độc Hành
Tửu Cửu sư thúc thực sự... quá hoàn mỹ.
Hóa thành một sợi khói xanh, sau đó sợi khói này nhanh chóng bay vào trong khe hở nhỏ bé phía dưới, Lý Trường Thọ cảm thấy mình đang bay qua từng cỗ trận thế, đáy lòng cảm thấy thỏa mãn đôi chút.
Sao lại nói là “Hoàn mỹ”?
Tửu Cửu không hiểu trận pháp, tu vi ở Chân Tiên cảnh, cách Thiên Tiên cảnh cũng không xa, căn cơ vững chắc, Tiên lực vô cùng tinh thuần, khả năng khống chế Tiên lực của bản thân càng mạnh mẽ đến mức bất ngờ;
Trọng yếu nhất, bản thân sư thúc mạnh mẽ như vậy nhưng vẫn để cho một tên tiểu bối như mình tùy ý điều khiển!
Nói là điều khiển cũng có chút quá phận, Lý Trường Thọ cũng thừa nhận, bản thân mình có “lừa dối” một chút với sư thúc, nhưng một người muốn đánh một người muốn bị đánh, đây cũng là chuyện vô cùng hợp lý.
Lần này Tửu Cửu sư thúc giúp mình đúng là một đại ân.
Cảm ơn trưởng lão Thưởng Phạt điện vì đã phạt Tửu Cửu sư thúc phải kiêng rượu;
Cảm ơn Tửu Ô sư thúc khi còn nhỏ, đã ném Tửu Cửu sư thúc vào trong vò rượu để cho nàng tắm rửa;
Cảm ơn chính mình khi ở ngoài Đạo Tạng điện, đã tìm thấy mấy quyển sách da cừu tàn tạ ở trên kệ sách, cũng đã “Thử nghiệm” thành công Thần Tiên Túy, Nhuyễn Tiên Tán từ bên trong thuốc mê “Chủ chiến”.
Sơi khói xanh này sau khi bay xuống tầm trăm trượng, liền dừng tại một khe hở nhỏ hẹp bên trong tầng nham thạch này, sau đó hóa thành hình người.
Lý Trường Thọ lấy ra ngọc bài khống chế trận pháp,ngón tay của hắn nhẹ nhàng xoa trên tấm ngọc bài mấy lần, đồ án trên ngọc bài xuất hiện chút biến hóa;
Cùng lúc đó, nham thạch trước mặt hắn lại xao động giống như là mặt nước, Lý Trường Thọ tiến vào bên trong, sau đó nham thạch lập tức khôi phục thành bộ dạng ban đầu. Bản dịch được dịch tại Bạch ngọc sách.
Lý Trường Thọ đi mấy bước bên trong hang động lớn này, sau đó phía trước xuất hiện một cái cửa gỗ nhỏ, hắn nhẹ nhàng đẩy cửa ra, rồi tiến vào trong một căn phòng rộng ba trượng vuông, đi thẳng tới chiếc bàn gỗ.
Nhẹ nhàng xoay tròn ngọc bài, trận pháp nhỏ bé bên ngoài lập tức biến hóa, căn phòng này liền biến mất hoàn toàn các trận pháp khác bên trong.
Bất kể là từ hướng nào, cho dù Thiên Tiên có muốn tìm kiếm, thì điều kiện tiên quyết đó là phải phá hư trận pháp bên ngoài, rồi mới có thể tìm đến căn mật thất này.
Nam nhân mà, rốt cuộc vẫn phải có chút không gian riêng tư mới được.
Trong mật thất có hai giá sách, phía trên chất đầy những cuốn cổ tịch;
Lý Trường Thọ ngồi xuống cái bàn đọc sách, lấy ra mấy chục tấm da dê nhìn kỹ một lần, lại lấy ra tấm ngọc bài kia, sau đó nhắm hai mắt lại, trong lòng hắn hiện lên cấu tạo phức tạp của một khối lập thể.
Cấu trúc của khối lập thể này giống với những tòa cao ốc trong thành phố kiếp trước của hắn, nhưng tòa “Cao ốc” này thì đặt vào trong Tiểu Quỳnh phong.
Thở phào nhẹ nhàng một cái.
Đã lâu không gặp, loại này khiến cho bản thân cảm giác an toàn một chút...