Dịch: Độc Hành
Tùng!
Tùng!
Buổi chiều an tĩnh, toà đại trận bảo hộ bao phủ Độ Tiên môn như một lớp tơ lụa mỏng ôn nhuận.
Tiểu Quỳnh phong thấp bé bên trong một mảng quần phong rừng rậm, quanh quẩn một loại cảm giác tiết tấu dồn dập...
Trong rừng rậm phía bắc cách ba căn nhà tranh bên cạnh hồ nhỏ, một cây đại thụ che trời cũng theo tiếng trống dồn dập này không ngừng rung động.
Dưới cây, một thiếu nữ mang quần áo thêu hoa lan cỏ thơm đang luyện công, trên đầu quấn một tấm lụa màu tím nhạt mây trôi, đang không ngừng huy động một đại phủ, động tác ưu nhã nói không nên lời.
Thiếu nữ này cắn răng nghiến lợi phát ra một trận tiếng cằn nhằn:
"Không cho ta dùng pháp lực, chân và cánh tay ta muốn rã rời đây này, làm sao bây giờ?
Nhân gia là nữ Luyện Khí sĩ đó!
Lại còn nói muốn nhìn nhân gia đốn cây, giờ người đâu rồi? Lại chạy về đả tọa hả?
Hừ hừ, sư huynh thối, chém đứt ngươi tận gốc, chém trừ cây tận gốc, chém cây tất tận, không còn một ngọn!
Nhất định thế!"
Két ——
Cây đại thụ già nua nhăn nhó chậm rãi té ngửa, làm bầy chim trong rừng hoảng sợ bay tán loạn.
Đột nhiên, sau lưng truyền đến một tiếng hô lớn:
"Ngươi là... Tiểu Linh Nga?"
Lam Linh Nga lập tức cảnh giác, xách theo cự phủ lập tức nhảy lên phía trước, lúc rơi xuống đất đã xoay người lại, ngẩng đầu nhìn chăm chú một bóng người đang bay trên không trung, cảm thấy có chút quen mắt.
Một cái hồ lô lớn dài cả trượng, ngồi xếp bằng trên hồ lô là một nữ Tiên nhân, áo gai khá bẩn thỉu... Thật ghê tởm, áo gai đoản sam vậy mà muốn bung ra à...
Ách, hóa ra là Tửu Cửu sư thúc...
Lam Linh Nga vội vàng buông đại phủ xuống, chắp tay vái chào, đáy lòng hồi tưởng lại mấy bộ dạng lúc sư huynh chào hỏi, từ đó chọn ra một điệu bộ phù hợp nhất. Nàng ôn nhu nói:
"Đệ tử Linh Nga bái kiến Tửu sư thúc, tu vi đệ tử nông cạn, không kịp nghênh đón, xin sư thúc chớ trách."
"Không có việc gì, không có việc gì, không cần khách khí như thế." Tửu Cửu nhìn tiểu sư điệt tú mỹ phía dưới hành lễ, nghe nói chuyện êm tai nên cũng rất có hảo cảm.
Tửu Cửu thu hồi hồ lô lớn, từ không trung nhảy xuống.
"Sư huynh ngươi ở đây sao? Ta có việc muốn tìm hắn."
"Sư huynh vẫn đang tu hành." Mí mắt Lam Linh Nga rũ xuống, ôn nhu nói, "Xin sư thúc chờ một lát, ta đi gọi sư phụ xuất quan nghênh đón.
Hàn xá không có chỗ chiêu đãi tốt, xin sư thúc thứ lỗi."
"Ai, không cần phiền toái như vậy, ta là đến tìm sư huynh ngươi;
Sư phụ ngươi chuẩn bị thành tiên, để hắn bế quan đừng quấy rầy."
Tửu Cửu khoát khoát tay, quay đầu nhìn khắp nơi, "Tiểu Linh Nga, ngươi chặt cây làm cái gì vậy?"
"Xem như một phương thức tu hành, làm sư thúc chê cười rồi."
Lam Linh Nga trả lời vẫn như cũ giọt nước không lọt, đáy lòng lại nổi lên một chút nghi hoặc.
Vị sư thúc này, tìm sư huynh mình làm gì?
Sau khi thành tiên, thọ nguyên Luyện Khí sĩ dài dằng dặc, trong môn cũng có rất nhiều tu sĩ lánh đời à.
Mà vị sư thúc trước mắt này, khuôn mặt xinh đẹp, đường cong lả lướt, tuy có chút lôi thôi lếch thếch, nhưng cũng là thiên sinh lệ chất, càng thêm vốn liếng hùng hậu...