Dịch: Vì anh vô tình
Biên:...
Đúng là tiểu sư muội bại gia!
Đánh những tôm yêu sức chiến đấu cùng phàm nhân không khác mấy, vậy mà mang độc phấn của chính mình chuẩn bị cho nàng sử dụng đến tám phần.
Số lượng này, dùng để đánh ngã mười vạn đại quân thế tục cũng đủ!
Nhìn ba cái túi trữ vật pháp khí gần như trống rỗng đặt ở trước mặt mình, cái trán Lý Trường Thọ nổi đầy gân xanh, sau một tiếng than nhẹ, lại dường như nổi lên gió lớn mưa rào.
Lam Linh Nga quỳ chân trên bồ đoàn ở trước mặt hắn, khóe mắt treo hai giọt nước mắt, âm mưu lấy tư thái điềm đạm đáng yêu trốn khỏi sự chế tài của Đại sư huynh.
Lý Trường Thọ khóe miệng co giật, cầm một cái túi hỏi: “Ngươi đi giết đại yêu của Đông Hải rồi?”
“Việc này, sư huynh có nói... gặp phải nguy hiểm thì dùng mà... người ta xém chút đã bị quân tôm cá kia chém phải, nên không tự chủ được rải ra!”
Mặt Lý Trường Thọ đen lại, “Ta nhớ, những thứ này chuẩn bị cho ngươi đến chín bình a?”
“Do nhiều lần suýt nữa bị chém trúng...”
Lam Linh Nga miệng nhỏ ứng đối, khóc nức nở, ủy khuất giải thích: “Sư huynh ngươi đừng giận nha, muội biết huynh luyện chế những vật này rất cực khổ, thật tâm cũng không muốn lãng phí đâu.”
Nhìn bộ dáng của tiểu sư muội như vậy, Lý Trường Thọ cũng không cách nào nổi giận, chỉ là thở dài: “Cực khổ ngươc lại là chuyện nhỏ, chỉ có điều vật liệu khó tìm. Độ Tiên môn chúng ta có rất ít người luyện chế độc đan, đây đều là ta dùng định mức trợ cấp hàng tháng để đổi lấy một ít.”
“Sư huyh, việc này muội đã nghĩ rồi”
Lam Linh Nga nháy mắt mấy cái, tại đai lưng nhỏ nhắn bên ngoài eo nhẹ nhàng vỗ, rồi cầm bảy, tám túi trữ vật pháp khí ra.
“Cho nên lần này, muội mang tất cả ban thưởng đều đổi thành độc thảo, thuốc độc trong tông môn hiện có! vụ này tuyệt đối không lỗ, thậm chí còn có thể kiếm được rất nhiều huh!
Lý Trường Thọ có chút bất đắc dĩ, nhìn chăm chú cặp mắt đẹp như bảo thạch của Lam Linh Nga, tại đáy mắt nàng thấy được một chút... tránh né.
Tiểu nha đầu này...
“Còn có chuyện gì muốn nói? Hãy nói ra luôn đi, thừa dịp tâm tình của vi huynh xem như không tệ.”
Lam Linh Nga hít vào một hơi, đột nhiên nâng hai tay lên, lại dùng sức cúi người, cúi đầu. Cái trán và lòng bàn tay của nàng đồng thời để trên mặt đất, tóc dài xõa xuống hai bên.
Dập đầu, nhận sai!
Nàng nhắm chặt hai mắt lại, dùng sức hô lớn: “Sư huynh, Linh Nga có lỗ với ngươi! Trong môn có hai vị sư bá đối với độc phấn của ngươi luyện chế cảm thấy hứng thú, bọn họ ở chỗ ta cầm đi mấy bình độc lợi hại nhất!
Muội thực sự không biết nên từ chối thế nào, sư huynh sự tình ngươi trình độ luyện độc cao siêu, không cẩn thận đã bị ta làm bại lộ!”
Lập tức trong phòng an tĩnh, đến tiếng kim rơi cũng có thể nghe được.
Đầu vai Lam Linh Nga nhẹ run.
Nàng cũng không sợ sư huynh đánh chửi mình, thậm chí còn muốn sư huynh đánh mình đi còn hơn là giận.
Nàng là do sư huynh dạy dỗ nên hiểu rõ nguyên tắc làm việc của sư huynh, vì thế nàng mới khẩn trương như vậy, lo lắng sư huynh sau này sẽ “Vứt bỏ” chính mình, cùng mình phân rõ giới hạn.
Tại sao, lại an tĩnh như vậy...
Xong rồi, chắc là sư huynh triệt để thất vọng đối với nàng!
Lam Linh Nga ơi là Lam Linh Nga, ngươi vừa đi ra ngoài như thế nào lại đắc ý mà quên hết, không chịu nhịn nhục cố ý trước người khác khỏ khoang, kết quả bị tiền bối trong môn chú ý tới..