Tề Nguyên uống rượu đến tận lúc nửa đêm mới trở về Tiểu Quỳnh Phong.
Bảy tám năm nay, Lý Trường Thọ chưa từng thấy sư phụ vui vẻ như vậy, lúc sư phụ đi dường như đang ngân nga điệu hát dân gian, không rõ là biết được từ nơi nào.
Lúc Tề Nguyên đi ngang qua cửa phòng Lý Trường Thọ thì cất giọng hỏi: “Trường Thọ! Đang tu hành à?”
“Thưa sư phụ, đệ tử đang nghỉ ngơi. Hôm nay con muốn thư giãn một chút, ngày mai mới tiếp tục tu hành.”
Lý Trường Thọ ngồi trên giường cỏ nhắm mắt đả tọa, cung kính trả lời, vừa muốn đứng dậy ra mở cửa, thì nghe tiếng sư phụ cười nói:
“Con nghỉ ngơi cho khỏe đi, vi sư cũng muốn tiếp tục bế quan. Lần này con làm không tệ, dùng độn pháp cứu được sư điệt Hữu Cầm Huyền Nhã của Phá Thiên Phong, việc này làm rạng rỡ thêm thanh danh của Tiểu Quỳnh Phong chúng ta.
Nhưng con không thể vì thế mà tự mãn, trong mọi việc thì tu hành phải được đặt lên hàng đầu, không nên quan tâm đến độn pháp nữa, tu vi bản thân mới là điều quan trọng.”
“Đệ tử đã hiểu”, Lý Trường Thọ ở trong phòng đáp lời.
Lão đạo Tề Nguyên vuốt râu, cười rồi dặn dò: “Uh, cố gắng củng cố cảnh giới cho tốt đi. Tu hành không thể vội vã, vững vàng thận trọng từng bước mới có thể vượt qua mấy cửa ải lớn kia.
Con nghỉ ngơi đi, vi sư đi đây.Mấy ngày nay, Linh Nga lo lắng cho con, có chút tiều tụy, ngày mai nhớ an ủi nha đầu đó nhiều một chút.”
“Dạ”, Lý Trường Thọ cao giọng đáp.
Tề Nguyên cười cười, tiếp tuc ngân nga điệu hát dân gian, cất bước trở về ngôi nhà tranh của mình, sau đó mở ra mấy đạo trận pháp xung quanh.
Bế quan tu hành ai mà không muốn yên lặng một chút, nên các loại trận pháp dùng để cách âm và cảnh giới đương nhiên không thể thiếu.
Lý Trường thọ nhìn những hộp ngọc trong túi trữ vật pháp khí, nhẹ nhàng thở ra một hơi. Chuẩn bị thêm chút thời gian, xây xong đan phòng theo ý định của mình, là có thể lập tức khai lò luyện chế ra Dung Tiên Đan.
Chỉ cần luyện chế thành công Dung Tiên Đan, để cho sư phụ dùng khi độ kiếp, thì khi đối mặt thiên kiếp, có thể đạt tới chín thành sống sót.
Thành tiên thì phải trải qua thiên kiếp, bất kỳ sinh linh nào muốn trường sinh, đều phải trải qua và đối mặt với nó.
Thiên lôi vừa rơi xuống, sinh tử không ai biết.
Từ xưa người độ kiếp thành tiên, không ai dám nói mình chắc chắn sẽ sống sót trong thiên kiếp.
Hơn nữa trước kia sư phụ bởi vì một lần bị thương, tổn thương đến Đạo cơ, tu vi của bản thân cũng không quá vững chắc, thần hồn chi lực so với tu sĩ cấp chín bình thường lại yếu hơn gấp đôi.
Nếu không suy nghĩ tìm những biện pháp khác, sư phụ khi đối mặt thiên kiếp, chắc chắn phải chết.
Thế nhưng sư phụ, hết lần này đến lần khác lại muốn nhanh chóng độ kiếp thành tiên...
Tề Nguyên không chỉ là sư phụ của hắn và Linh Nga, mà còn là phong chủ của Tiểu Quỳnh Phong thế hệ này. Lão là phong chủ duy nhất trong Độ Tiên Môn chưa thành tiên, cho nên khi nghị sự trưởng lão, phong chủ căn bản không bao giờ thông báo đến Tiểu Quỳnh Phong.
Nếu như so sánh, Tửu Cửu sư thúc nhập môn muộn hơn sư phụ mấy năm nhưng lúc này đã là Chân Tiên, bỏ xa sư phụ tít đằng sau lưng...
Trước khi thành Tiên, tuổi thọ Luyện Khí sĩ Nhân tộc không quá ba ngàn năm, đây là do Thiên Đạo quy định. Thật ra Tề Nguyên còn sống ít nhất mấy trăm ngàn năm nữa.