Hoàn hảo, sư phụ nhà mình không hề nghi ngờ gì cả, lại còn ân cần hỏi thăm chứng bệnh này của Lý Trường Thọ có từ khi nào. Ngay cả cổ tay Lý Trường Thọ cũng nắm chặt, kiểm tra kỹ càng một hồi.
Cũng may mắn là Tề Nguyên đạo trưởng chỉ là Quy Đạo cảnh cửu giai, khoảng cách thành Tiên còn cách một bước ngắn. Vậy nên, vào lúc lão dò xét, dễ dàng bị Lý Trường Thọ qua mặt, cũng coi như giúp Lý Trường Thọ hóa giải 'nguy cơ nhỏ' này ...
"Lục thức không ổn định, tâm khí đần độn", Tề Nguyên nghiêm nghị nhắc nhở, "Trường Thọ, sau khi trở về, ngươi hãy an tâm bế quan một thời gian, không thể đi lung tung ra ngoài. Vi sư cũng sẽ dặn dò Linh Nga, không để cho nàng ồn ào phiền nhiễu ngươi.
Tâm cảnh của ngươi xuất hiện chút vấn đề, nhưng cũng may là không nghiêm trọng lắm, tĩnh tu một thời gian là ổn."
Lý Trường Thọ trịnh trọng gật gật đầu: "Vâng, sư phụ."
Ở phía trước, Hữu Cầm Huyền Nhã có chút khẩn trương, nghe thấy vậy cũng nhẹ nhàng thở ra; mà biểu lộ của nàng như vậy, tất cả đều lọt vào mắt đạo nhân lùn Tửu Ô.
"Có chút ý tứ !"
Đám lông mày vừa dày vừa ngắn của Tửu Ô nhấp nhô, vẻ mặt nhất thời đăm chiêu suy nghĩ...
Nghe Tề Nguyên đạo trưởng nói như vậy, Tửu Cửu cũng yên lòng, đứng dậy nhảy đến bên cạnh Hữu Cầm Huyền Nhã, nhỏ giọng hỏi lúc trước rốt cuộc xảy ra chuyện gì.
Lý Trường Thọ liếc nhìn Nhiếp Hồn Châu nằm ở bên trong trữ vật pháp khí của mình. Bên trong đấy vẫn còn tàn hồn của mấy người chưa hoàn toàn tan đi, có thể tìm được rất nhiều mảnh vỡ ký ức ở trong đó.
Thế là hắn lặng lẽ thả ra một tia linh thức, cất Nhiếp Hồn Châu vào một góc xó xỉnh, dùng phù lục che lại.
Việc không liên quan đến mình, vạn sự đại cát.
Thực lực của Tửu Ô mạnh hơn Tửu Cửu rất nhiều, nhưng ở bên trong Bắc Châu cũng không dám phi hành hết tốc lực;
Vị đạo nhân lùn này có chút cẩn thận, trên đường đi không hề nói một lời nào, ánh mắt nhạy bén luôn luôn quét khắp nơi.
-- Điểm này khiến cho Lý Trường Thọ rất có hảo cảm.
Cuối cùng, cả đoạn đường bình an vô sự rời khỏi Bắc Câu Lô Châu.
Ra khỏi vùng đất bị chướng khí bao trùm, Tửu Ô mang theo cả bọn bay khoảng trăm dặm về phía nam, tìm một ngọn núi hoang, rồi truyền tin cho mấy vị đồng môn đến đây tụ họp.
Đợi khoảng nửa canh giờ sau, Vương Kỳ sư phụ mang theo Vương Kỳ, Lưu Nhạn Nhi chạy đến đầu tiên;
Phải đợi hơn hai canh giờ sau thì Khương Kinh San - sư phụ của Hữu Cầm Huyền Nhã, Lâm Thích - sư phụ của Nguyên Thanh, cùng sư phụ của Lưu Nhạn Nhi mới đến nơi đây.
Khương Kinh San được coi như là Tiên tử 'khuôn mẫu tiêu chuẩn', gương mặt mỹ lệ, thanh khí vờn quanh, thắt tóc mây, mang váy tiên, cả người mười phần Tiên khí, không dính chút bụi trần nhân gian.
"Tiểu Nhã"
Nhìn ái đồ của mình ngồi quỳ chân trên mặt đất, cả người băng bó vết thương, váy dài tràn đầy vết máu, thần sắc tiều tụy như trở thành một người khác. Vẻ mặt Khương Kinh San lộ vẻ buồn bã, bước nhanh tới trước mặt Hữu Cầm Huyền Nhã, ôm nàng vào trong ngực.
"Sư phụ..."
"Sư phụ ở đây, sư phụ ở đây!"
Là do sư phụ nhất thời hồ đồ, mới đáp ứng lời cầu khẩn của tặc tử Nguyên Thanh kia, để ngươi đến đây lịch luyện tìm kiếm Yếm Hỏa Minh Tâm thảo gì đấy, đều là lỗi của sư phụ!"