Trong giáo đường Harvest, khu South Bridge, Backlund.
Sau khi Emlyn White lấy lại tri giác, phát hiện mình đang đứng trước một cửa sổ.
Ánh mắt trời bên ngoài hơi tối xuống, hoa cỏ tươi tốt.
Cảm xúc của anh ta đối với việc ngài "Kẻ Khờ" ngủ say hơi khác so với các thành viên hội Tarot khác.
Đó là ngoài nặng nề, thở dài, thương cảm, mê man, thì còn mang theo sự chắc chắn có một kết quả tốt.
Bên trong Huyết tộc, phần lớn Hầu tước và Bá tước đều đã khá già nua, cho dù thời gian sống dài hơn rất nhiều Bán Thần cùng cấp bậc, thì cũng đến đoạn cuối của sinh mệnh rồi, lúc này, họ thường lựa chọn ngủ say, dùng cách tương tự để kéo dài mạng sống của mình, hiệu quả khá ổn.
Cho nên, Emlyn đã sớm quen việc rơi vào giấc ngủ say này, biết rằng nó không phải là chết đi, không phải là ngã xuống, cảm thấy nếu tìm đúng biệp pháp, ngài "Kẻ Khờ" có xác suất lớn sẽ tỉnh lại.
Anh ta nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, thầm lẩm bẩm:
"Ngài "Kẻ Khờ" ngủ say, thần dụ của thủy tổ lại thường xuyên bị quấy nhiễu, rõ ràng không thể thường xuyên giúp đỡ..."
Sau khi im lặng giây lát, Emlyn thầm thở dài:
"Quả nhiên, đến cuối cùng, vẫn phải tự mình đối mặt, tự mình gánh vác."
"Đây là số mệnh của chúa cứu thế."
Khi nói đến từ "chúa cứu thế" này, Emlyn rõ ràng có mỉm cười, mang theo ý tự giễu.
Anh ta chợt lặp lại một lần nữa trong lòng:
"Chỉ có thể dựa vào chính mình."
Suy nghĩ này vừa hiện ra, sau lưng Emlyn chợt vang lên tiếng của cha sứ Utravsky:
"Nên xuất phát rồi."
Emlyn quay đầu lại, thấy cha sứ mặc áo dài giáo sĩ màu nâu, trên lưng đeo một thanh kiếm lớn.
Chiều dài của thanh kiếm vượt qua cả chiều cao của Emlyn, chiều rộng gần bằng eo anh ta.
Lại kết hợp với thân thể to như ngọn núi nhỏ của cha sứ Utravsky, cảm giác khủng bố, áp bách hệt như thực chất.