"Hơn nữa, ta hẳn là còn thời gian mời "Thần đèn" đến làm chứng, xin vị "Chủ nhân quỷ bí" kia hứa một điều, đối với ngài ấy mà nói là một chuyện rất đơn giản không có giá trị gì."
Nói tới đây, khóe miệng Klein nhếch lên một cách khoa trương:
"Thứ ta mất đi không nhiều lắm, chỉ có bản thân ta thôi."
"Luôn có một vài chuyện cao hơn những thứ khác."
Amon vẫn giữ nguyên nụ cười, nhưng không nói gì.
Klein nhìn quanh một vòng, tìm được "Thần đèn cầu nguyện" và "Sách đồng thau Trensoest" trong đống mảnh vỡ của cánh đồng hoang đang trôi nổi trong hư không.
Anh chợt cười ha hả:
"Ngươi xem, ta không hề bị xử phạt, điều này chứng tỏ ta không nói dối, tất cả đều là sự thật."
Thật ra, quy tắc do "Sách đồng thau Trensoest" đặt ra đã bắt đầu mất đi hiệu lực từ lúc "hằng tinh" buông xuống, thần quốc bị vỡ nát, các Amon sau đó đều có gan thử "Đánh cắp", nhưng mục đích chủ yêu scuar Klein không phải là chứng minh gì cả, mà là bày tỏ sự kiên định, quyết tâm hoặc nên nói là sự điên cuồng của bản thân.
Đương nhiên, những gì anh nói đều là thật, quả thực là bằng lòng giao phó chúng cho thực tiễn, nếu không thì không thể qua mặt được Amon, không thể tạo ra sức ép đủ lớn đối với hắn.
Amon vẫn cười, không hề có chút hoảng loạn:
"Nghe rất thú vị."
"Đúng không? Vậy bắt đầu đi." Klein không chút do dự đáp lại, đôi mắt càng thêm u ám.
Nụ cười Amon hơi cứng lại, hai tay chợt khép chặt.
Bên dưới chiếc áo dài đen cổ điển của hắn, cũng mọc ra những chiếc xúc tu dài mảnh kỳ dị.
Khí tức của hắn cũng có sự thay đổi nhất định, bên ngoài người cũng khoác một chiếc áo choàng màu tối giống Klein.
Giờ phút này, Amon trở nên giống "Chủ nhân quỷ bí" hơn.