"Sau khi dung nạp "Tính duy nhất" "Cửa", ngươi không lập tức lẻn vảo "Nguyên bảo", đối phó với ta lúc ấy còn yếu ớt hơn bây giờ, là vì thời điểm đó, ngươi vừa tấn thăng hoàn toàn không có cách nào chịu đựng nổi việc ý chí của "Chủ nhân quỷ bí" thức tỉnh thêm một bước."
"Ta nghĩ ngươi hẳn đã tìm được cách an toàn hơn, nếu ta không tấn thăng "Kẻ Khờ" nhanh đến vật, thì thêm một thời gian nữa, ngươi có thể tiến vào "Nguyên bảo" với trạng thái tốt hơn, giải quyết tất cả. Mà hiện giờ ngươi không thể không thực hiện kế hoạch này trước, trên người ngươi chắc chắn đang tồn tại một vài vấn đề vô cùng nghiêm trọng."
"Ngươi chủ động dùng trạng thái bán điên để trả giá, một mặt là dẫn dắt cho ta suy nghĩ đối sách trên vấn đề này, chôn xuống một cái bẫy trí mạng ở chỗ mấu chốt, mặt khác là đánh lạc hướng, dùng nó để che giấu các vấn đề khác."
"Ngươi hoàn toàn không bị bán điên."
Amon yên tĩnh nghe Klein nói xong, thái độ rất khác thường, không hề ngắt lời giữa chừng, không thử tấn công, đợi đến khi đối phương kết thúc, hắn mới nói với vẻ mặt kỳ lạ:
"Ngươi điên rồi."
Nghe thấy câu "ngươi điên rồi" của Amon, Klein hơi ngẩng đầu, bật cười ha hả:
"Ta chỉ từ bỏ theo sự sắp xếp của các ngươi thôi, chẳng qua là triệt để hơn so với những gì ngươi tưởng tượng."
Anh vừa nói chuyện, trên vầng trán đằng sau chiếc mặt nạ lạnh lẽo quỷ dị kia chợt hiện ra một dấu ấn hư ảo.
Đó là một cánh cửa ánh sáng kỳ dị nhuộm chút màu xanh đen.
Mà trên người Klein cũng bao phủ những thứ tương tự.
Bên dưới tấm áo choàng tối màu bán trong suốt khoác bên ngoài người Klein, ngày càng có nhiều xúc tu dài mảnh kỳ dị thò ra, rậm rạp, kéo dài, chiếm hết một khoảng trời gần đó.
Đôi mắt của Klein u ám hơn, anh nhìn về phía Amon cười nói: