Nó đã biến thành bản thể, bản thể không có đặc tính phi phàm!
Đương nhiên, ý thức bản ngã của anh và mỏ neo vẫn đang đối kháng với dấu ấn tinh thần của vị tổ tiên gia tộc Antigonus kia, nhưng so với vừa rồi thì việc này dễ xử lý hơn nhiều.
Anh vốn đã thích ứng với thân phận Antigonus, nhanh chóng tìm ra sự cân bằng mới, để vận mệnh mất khống chế bị trì hoãn và kéo dài.
Tuy vẫn không thể tránh né, nhưng việc này sẽ lưu lại thời gian nhất định cho các thao tác tiếp theo.
Ở một phía khác, chỗ bản thể gốc của Klein, còn lại "Tính duy nhất" "Kẻ Khờ", toàn bộ đặc tính phi phàm đến từ tấm "màn sâu khấu", đặc tính phi phàm đến từ Charles Latour, một vài đặc tính phi phàm đến từ nơi khác mà Klein từng ăn và tiêu hóa, ý chí hồi sinh của "Phúc sinh huyền hoàng thiên tôn", dấu ấn tinh thần còn sót lại của Charles Latour và thân phận "Kẻ Khờ".
Mà khi không có ý thức bản ngã của Klein, bị dấu ấn tinh thần của Antigonus và một lượng lớn mỏ neo ảnh hưởng, dấu ấn tinh thần còn sót lại của Charles Latour đã bị ý chí hồi sinh hai hợp một của "Phúc sinh huyền hoàng thiên tôn" đánh tan và ăn mòn.
Giây tiếp theo, "bản thể" của Klein chợt trở nên yên lặng.
Cơ thể anh ngừng sụp đổ, cúi thấp đầu, không còn thò những xúc tu kỳ dị dài mảnh ra xung quanh nữa, yên tĩnh giống như đã mất đi linh hồn.
Cảnh tượng im ắng như thế còn khiến người ta sợ hãi hơn là điên cuồng.
Cơ thể đang đờ ra như thế dường như đang thai nghén một con quái vật cực kỳ đáng sợ!
Klein mặc kệ bên này, chỉ nhanh chóng "Cấy ghép" bản thân và một phần "Bản thể" lên phía trên sương mù xám.
Sau đó, anh chuyển mục tiêu, tập trung vào Antigonus trên chiếc ghế đá khổng lồ.
Vị từng là nửa "Kẻ Khờ" này không nhận được sự giúp đỡ của Amon, vẫn chưa thoát khỏi trạng thái yên giấc ngàn thu.