Vài giây sau, anh giơ tay lấy một đồng vàng từ trong "Nguyên bảo" ra.
Đây là một trong năm đồng vàng đã nhiễm khí tức của "Nguyên bảo", có chút thần kỳ.
"Cước phí lần này." Klein mỉm cười, đưa đồng vàng qua.
"Lần này..." "Không..." Sau khi hai cái đầu tóc vàng mắt đỏ của Reinette Tincole nói xong, hai cái còn lại đột nhiên không nói nốt.
Cô có linh cảm rất mạnh, dường như cũng cảm giác được gì đó.
Giây tiếp theo, một trong hai cái đầu không lên tiếng ngẩng lên ngậm lấy đồng vàng trong tay Klein.
"Được rồi." Klein thu tay lại, mỉm cười nói.
Sau đó anh thuận miệng hỏi một câu:
"Tiểu thư Sharon và Maric còn ở Backlund không?"
"Còn..." Tiểu thư tín sứ nói địa chỉ hiện giờ của học sinh cho Klein biết.
Trong một căn nhà, Maric ngồi bên cạnh bàn dài, thuần thục đánh bài với đám xác sống của mình.
Đột nhiên, trên một chiếc ghế trống chợt xuất hiện bóng dáng của Sherlock Moriarty, anh bỏ mũ xuống, không hề khách sáo lấy một quân bài còn chưa lật trong tay một xác sống.
Maric ngẩng đầu nhìn anh một cái, đôi môi mấp máy, nhưng cuối cùng không lên tiếng.
Hắn để xác sống đảm nhiệm việc chia bài tiếp tục chia bài.
Cứ thế, Klein gia nhập đội ngũ của họ, chơi một vài ván, có thua có thắng.
Trong một góc bên cạnh, Sharon mặc váy dài kiểu cung đình, đầu đội mũ mềm tinh xảo không biết đã xuất hiện từ khi nào, một tay chống cằm, lẳng lặng xem chơi bài.
Sau khi chơi khoảng hai giờ, Klein đứng dậy, chính thức cúi chào tiểu thư Sharon và Maric.
Sau đó anh mỉm cười, đội mũ lên, đi từng bước ra cửa, biến mất ở nơi đó.
Sâu trong linh giới, bên ngoài màn sương mù mỏng che giấu thành phố Calderon, Klein đã nhận xong ba lượt trị liệu xuất hiện ở nơi này.
Bởi vì không rõ hiện giờ Amon đang ở trong trạng thái thế nào, cho nên, Klein không dám chậm trễ thêm, sau khi vấn đề tinh thần được giải quyết sơ bộ, anh lập tức đến Calderon, chuẩn bị lấy nước "Dòng sông vĩnh ám".