Đương nhiên, anh ta không hề nghi ngờ gì về năng lực bảo vệ của tổng bộ MI9, nếu ở đây còn không được, anh ta cảm thấy mình chỉ có suy xét đến việc sớm ngày đi gặp "Chúa Tể Của Gió Bão".
Phù... Wendel thở hắt ra, ngồi xuống ghế, tùy tiện cầm lấy quyển sách, định dùng nó để giết thời gian.
Nhưng tâm trạng bực bội khieens anh ta không thể nào rơi vào trong tình tiết của câu chuyện được, động tác lật sách của anh ta ngày càng nhanh, cuối cùng "bộp" một tiếng gập sách lại.
Anh ta lập tức nhắm mắt lại, định chợp mắt một hồi.
Trong lúc mơ màng, Wendel giống như quay về Utopia, đi lên tòa án, nhưng nhân vật anh ta đảm nhiệm không phải là nhân chứng, mà là người quan sát.
Anh ta thấy vì Trish không đủ chứng cứ bị tòa án đưa ra quyết định tội phòng vệ quá mức không được thành lập, phải chuyển sang tòa án hình sự, thấy vị tiểu thư đó ngạc nhiên rơi lệ, nhưng lại cười cực kỳ xinh đẹp.
Wendel tỉnh lại, im lặng nhìn đèn tường khí gas phía trước, rất lâu không động đậy.
Nếu vấn đề nằm ở Utopia, chứ không phải là ở cư dân Utopia, thì việc mình trốn tránh có thể sẽ hại chết một cô tiểu thư đáng thương... Wendel thu lại ánh mắt, hơi dao động, nhưng không thể chiến thắng nỗi sợ hãi tỏng lòng.
Anh ta chống tay xuống bàn, đứng dậy đi ra cửa, định đi dạo trong tổng bộ MI9 để bình tâm lại.
Ra khỏi phòng, men theo hành lang đi được mấy bước, Wendel bỗng nghe thấy trong văn phòng bên cạnh có một đồng nghiệp đang thảo luận về vụ án liên quan đến Utopia:
"Nghe chuyện gì chưa? Gần đây có một người đi vào Utopia là một phu xem, anh ta đưa một vị thương nhân đến từ Utopia đến khu cảng, chỉ rẽ qua hai con đường liền phát hiện xung quanh trở nên xa lạ."
"Cần phải nhắc nhở toàn bộ phu xe ở Backlund, ừm, tốt nhất là coi Utopia như gián điệp, tiện giải thích với họ."