Sau khi cô thay quần áo, bèn quay về khu cầu và khu đông, tới các quán bar khác nhau giống như hồi còn làm thợ săn tiền thưởng, thu thập đủ loại tin tức từ những người quen.
Trong quá trình này, cô có tiện thể hỏi một câu về Utopia, nhưng chưa từng ai nghe nói đến.
Cuối cùng, Hugh vào một quán bar ở cầu Backlund, ngồi vào ghế chân cao cạnh quầy bar, nói với người pha chế:
"Gần đây có thấy người khả nghi nào không?"
"Rất nhiều người khá khả nghi, nhưng họ đều không bị treo thường." Người pha chế thuận miệng đáp một câu.
Hugh quay quanh đề tài này, tìm hiểu tin tức, cuối cùng hỏi theo quy trình:
"Anh có từng nghe nói về Utopia không?"
"Từng nghe nói." Người pha chế vừa lau cốc vừa đáp.
Hugh đang nhìn xuống mặt bàn quầy bar chợt nâng ánh mắt lên.
Cô nhìn người pha chế hỏi:
"Anh nghe thấy ở đâu?"
"Lúc trước có một vị khách đến đây, uống rất ít." Người pha chế nói với vẻ thờ ơ: "Tôi giới thiệu cho anh ta mấy loại rượu đặc sắc của quán, anh ta nói còn có việc phải làm, chỉ có thể uống một cốc bia, tôi khen anh ta vài câu, còn hỏi anh ta đến từ đâu, anh ta đáp từ Utopia."
Wendel vừa ăn xong bữa sáng, chợt nghe chuông cửa vang lên.
Thông qua mắt mèo, anh ta thấy bên ngoài có một vị cảnh sát mặc đồng phục đen trắng bèn mở cửa ra với vẻ nghi hoặc.
"Xin hỏi có chuyện gì à?" Wendel lịch sự hỏi.
Căn nhà này anh ta được phân phối sau khi đến Backlund, bởi vì thời gian tiếp theo anh ta phải ở lâu dài trong những thành phố lớn, nhận thẩm tra nội bộ và theo dõi.
Cảnh sát kia còn rất trẻ tuổi, trông hơi ngây ngô, khoảng hơn hai mươi tuổi.
Anh ta mỉm cười nói với Wendel:
"Chào anh, tôi là Byers, là cảnh sát. Có một vụ án muốn mời anh ra tòa làm chứng."
"Vụ án gì?" Wendel hơi nhíu mày.
Cảnh sát trẻ tuổi tên Byers kia mang theo nụ cười lịch sự nói: