Sau khi nói chuyện việc ra tòa với cô nàng đối diện kia, tôi thấy cô ấy để lộ một nụ cười nhạt, nhờ chúng tôi đến thư viện mượn mấy quyển sách mà bản thân tôi nghe tên cũng cảm thấy khó mà hiểu được.
Nụ cười kết hợp với tên bộ sách kia lại mang theo một vẻ đẹp khó diễn tả bằng lời.
Sau khi đưa tiểu thư Trish quay về phòng tạm giam, tôi thu dọn tài liệu vụ án, chuẩn bị đến gặp luật sư, đây là chuyện tôi đã hẹn từ trước rồi.
Tôi dựa lưng vào ghế, nghe "Ánh trăng" Emlyn miêu tả giấc mơ của anh ta.
Sau khi được vị cha sứ Utravsky kia "giám định", giấc mơ này không phải là chỉ dẫn của thần đến từ "Đại Địa Mẫu Thần".
Việc này không khỏi khiến người ta chuyển sự nghi ngờ về phía mặt trăng, về phía "Mẫu Thần Đọa Lạc", sau đó gặp phải ô nhiễm... Tôi thiếu chút nữa bị suy nghĩ của mình chọc cười.
Là một "Nhà bói toán" có thâm niên, bậc thầy giải giấc mơ, tôi không hề khiêm tốn, thản nhiên nói ra nhận thức của mình:
"Có ba khả năng, một là giấc mơ đang dẫn dắt anh đi tìm kiếm gì đó, truy đuổi gì đó, và quấy nhiễu vận mệnh của anh ở một mức độ nào đó, hai là giấc mơ này hi vọng anh suy nghĩ sâu về nó, lý giải nó, sau đó nhờ vào việc này mà bí mật ăn mòn anh, ba là vì anh quá lo âu về "Mỹ thần", vì thế mơ thấy cảnh tượng mình sợ hãi nhất."
"Khả năng thứ ba không cần nói, phương pháp đối phó với hai khả năng trước đều giống nhau, không cần suy nghĩ, không cần nghiên cứu, không cần thiết thì không rời khỏi Backlund."
Nói xong, tôi thấy Emlyn không chút do dự gật đầu.
Tôi biết ngay đây là cách xử lý mà anh ta thích.
"Cùng nhau gây án?" Tôi nhìn tư liệu vụ án trong tay, dùng âm cuối để biểu đạt sự nghi vấn của mình: "Các anh nên đi mời một vị luật sư lớn."
Tôi chỉ là một luật sư hành chính, nói một cách chính xác thì không có tư cách ra tòa.