Arges giơ tay nhận lấy tờ giấy được gió "đưa đến", mở ra đọc:
"Verdu đang tìm thuyền hải tặc hoặc thuyền buôn lậu đến Bansi."
Cảng Bansi chưa xây lại, các nơi đều chưa có tàu chở khách đến đó, Verdu coi trọng cơ hội "Truyền tống" chỉ có thể dựa vào cách không chính quy.
Đi Bansi? Arges hơi nhíu mày.
Hắn biết Bansi rốt cuộc có ý nghĩa gì, nhưng hoàn toàn không rõ vì sao Verdu lại muốn tới Bansi.
Nơi đó hẳn là không có gì!
Không, cho dù giáo hội san bằng Bansi, thì nơi đó cũng có gì đó không bình thường, hơn nữa, lúc trước giáo hội cũng chưa từng điều tra rốt cuộc Bansi đang che giấu vấn đề gì... Thân là Hồng y giáo chủ, Arges có tư cách đọc các tài liệu và hồ sơ cơ mật, trong đó gồm cả hành động của giáo hội Gió Bão nhằm vào Bansi được ghi lại.
Mặt khác, hắn còn biết được rất nhiều từ chỗ ngài "Kẻ Khờ" và "Thế giới" Hermann Sparrow.
Arges ngẫm nghĩ sau đó nhanh chóng đưa ra quyết định, định để vệ sĩ bóng của mình sắp xếp cho Verdu một con thuyền hải tặc.
Về phương diện này, Arges biết rất nhiều nhân vật có máu mặt, không cần hắn ra mặt hay là dùng danh nghĩa của bản thân.
Đương nhiên, ở quần đảo Roth, thuyền buôn lậu thường cũng tương đường với thuyền hải tặc.
Tôi ngồi trên ghế của cục cảnh sát, nhìn miệng của hai người đàn ông mặc đồng phục đen trắng đối diện luân miệng mở ra, giống như đang nói gì đó.
Người bên trái có vẻ mặt lành lùng, dường như đã nhìn rất nhiều cảnh đời bất hạnh, người bên phải còn có chút ngây ngô, trong ánh mắt để lộ ra chút thương hại.
Tôi không cảm thấy đau đớn, cũng không hối hân vì mình đã đâm nhát dao đó, trong khoảnh khắc đó, tôi thậm chí còn cảm thấy mình đã được giải thoát, máu nóng bắn lên người tôi giống như sự cứu rỗi mà thần linh ban cho.