Ngoại trừ Utopia nhìn có vẻ không tồn tại trong thế giới hiện thực thì nơi đó cũng không khác mấy so với thành phố bình thường ở Ruen.
Có lẽ, Utopia thật sự tồn tại, mỗi người ở nơi đó đều là thật, chỉ là muốn tiến vào nơi đó thì phải thỏa mãn thời gian và địa điểm nào đó... Alfred khẽ gật đầu, cảm khái thu lại bản báo cáo điều tra của MI9.
Với anh ta mà nói, chuyện này đến đây coi như đã xong, anh ta hoàn toàn không có ý điều tra sâu thêm.
Phải biết rằng, ở nam đại lục có đủ loại hiện tượng kỳ dị, số lượng nhiều không đếm xuể, nếu quá tò mò sẽ chỉ mang đến mối nguy hiểm vượt quá tưởng tượng mà thôi.
Sau khi chỉnh lại quần áo và tâm trạng, Alfred đi đến phòng sách của cha, gập ngón tay gõ lên cánh cửa có phù điêu.
"Mời vào." Giọng của bá tước Hall truyền ra.
Alfred chỉnh lại mái tóc vàng, đẩy cửa tiến vào, tìm chỗ ngồi xuống.
Bá tước Hall mỉm cười nhìn anh ta:
"Đã ra dáng một người đàn ông rồi."
"Không có ai lại nói với một người đàn ông trưởng thành như vậy." Alfred đáp lại không hề câu nệ.
"Trong lòng cha, con vẫn là cậu thiếu niên có chút phản nghịch kia." Bá tước Hall cười nói: "Con đã là người phi phàm danh sách 5 rồi?"
Alfred một lời hai ý đáp:
"Đúng vậy, con đã là một kỵ sĩ chân chính rồi."
Bá tước Hall gật đầu, bỗng thở dài nói:
"Con hẳn là đã trải qua rất nhiều khổ sở."
"Theo cha được biết, bất kể là ma dược hay là chiến tranh đều mang đến thương tổn nghiêm trọng, từ cơ thể đến tâm lý."
"Mỗi một con người khi còn sống đều đã có rất nhiều khổ sở rồi." Alfred nói với giọng hơi thổn thức.
Anh ta dùng cách nói khéo léo kiểu Ruen, tạm dừng một chút rồi lại bổ sung:
"So với khi rời khỏi Backlund, trạng thái hiện giờ của con ngược lại rất tốt. Chỉ cần nắm giữ phương pháp, ở cấp bậc của con không còn lo sợ bị sự điên cuồng tấn công nữa."