Wendel vô cùng đề phòng họ, nhưng không phát hiện ra điều gì dị thường.
Tu!
Rốt cuộc tiếng còi hơi vang lên, xe lửa hơi nước nặng nề, thong thả chuyển động.
Trong tiếng xình xịch, đoàn tàu này nhanh chóng rời khỏi trạm Utopia.
Sau đó, họ lại trải qua một lần trời tối sầm nữa, nhưng may là không có cơn bão nào đổ xuống, mặt trời nhanh chóng xuyên qua tầng mây, chiếu sáng mặt đất.
Đối với Wendel mà nói, tất cả mọi thứ rất bình thường, từ tối hôm qua tới Utopia đến bây giờ đều như thế, nếu không phải có một tập văn kiện cơ mật giấu trong ngực thì anh ta chắc chắn sẽ không tin Utopia có vấn đề.
Đợi đến khi xe lửa hơi nước đến trạm kế tiếp, cũng chính là trạm mà mọi người quen thuộc, Wendel rốt cuộc bình tĩnh lại, đầu óc chợt đau điếng co rút, có cảm giác tinh lực bị tiêu hao quá độ.
Lúc này, anh ta nhìn lại một lượt những gì mình trải qua ở Utopia.
Sau khi nhớ lại xong, Wendel đột nhiên ngồi thẳng dậy:
Đêm qua lúc anh lấy cớ đi nhà vệ sinh, trong tay còn xách theo hành lý và ô che, hoàn toàn không giống khách từ trong xe lửa đi xuống.
Mà nhân viên công tác kia lại không hề phát hiện ra điều ấy, hoặc nên nói ông ta đã phát hiện ra nhưng không biết xuất phát từ mục đích gì mà không vạch trần!
Bỗng nhiên cơ lưng Wendel căng cứng, xuất hiện trạng thái như sắp nổ tung.
Trong lòng anh ta vừa sợ hãi vừa hoang mang, trong đầu không kìm được mà hiện lên vài suy đoán:
"Cư dân Utopia đều là quái vật khoác da người, bình thường trông không có vấn đề gì, nhưng chỉ cần gặp phải điểm mù của logic thì sẽ thể hiện ra mặt dị thường, bỏ qua những chỗ tồn tại vấn đề một cách rõ ràng?"
"Hoặc là nhân viên sân ga kia đã phát hiện ra mình nói dối, chỉ là không muốn đối phó với mình, mới cố tình làm như không thấy, thả mình đi? Vì sao chứ?"