Làm sao bây giờ? Đến tận giờ vẫn chưa có bất cứ chuyện gì bất thường xảy ra... Chuyện này chứng tỏ nếu không biết gì thì có lẽ mình sẽ bình an đón được bình minh ngày mai... Mình đã xem khá nhiều tư liệu, chúng đều nói rằng tùy tiện thể hiện ra mình đã phát hiện cảnh vật xung quanh có điều kỳ dị thì sẽ dẫn đến việc nguy hiểm xảy ra trước... Nhưng không thể không làm gì, không thể gửi gắm vận mệnh vào may mắn được... Wendel nhớ lại đủ loại nguy hiểm đã trải qua trước đó, nhanh chóng đưa ra quyết định.
Anh ta định lập tức quay về xe lửa hơi nước, coi như thoát khỏi Utopia ở một mức độ nào đó.
Ít nhất nơi đó có phần đông là người bình thường, mà trong thành phố này chỗ nào cũng tràn ngập nguy hiểm.
Đương nhiên, Wendel cũng không thể cứ thế quay về, anh ta phải tỏ ra bản thân bình thường, trông có vẻ giống vì nguyên nhân nào đó mà nửa đêm rời khỏi khách sạn, quay về trạm xe lửa hơi nước.
Trong lúc suy nghĩ, Wendel thu lại báo cáo cơ mật, vững vàng đứng dậy, mặc áo khoác, đội mũ dạ.
Tiếp đó, anh ta một tay xách hành lý, một tay cầm ô, thản nhiên đi ra cửa, vặn nắm cửa.
Lúc này hành lang tối âm u, ánh sáng mờ ảo tỏa ra từ đèn tường khí gas hai bên khiến cảnh tượng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi này có thêm chút hơi người.
Wendel bước vào hành lang, sàn gỗ dưới chân phát ra tiếng cót két, trong ban đêm yên tĩnh lạnh lẽo này lại đặc biệt rõ ràng, vang rất xa.
Wendel hơi nhíu mày, bước về phía trước với thái độ trông có vẻ bình thường, đi đến đầu cầu thang.
Anh ta đi không hề kiêng dè, hoàn toàn không có cảm giác đang chạy trốn.
Mắt thấy cầu thang ngày gần, sau lưng anh ta đột nhiên vang lên tiếng "kẹt".
"Thưa ngài, ngài muốn đi đâu?" Một giọng nói đàn ông ngắt quãng truyền vào tai Wendel.