Trong lúc thời gian trôi qua, Wendel thấy có thai phụ bị đưa khẩn cấp vào phòng sinh, dường như xảy ra vấn đề gì đó, cần phải mổ cấp cứu.
Qua một hồi, anh ta nghe thấy tiếng trẻ con khóc, đó là lời tuyên bố một sinh mệnh mới vừa bước vào thế giới này, mà lúc này, Trish vừa vặn đi ra.
"Cảm giác được không? Sinh mệnh tốt đẹp." Wendel nghiêm túc nói với Trish một câu.
Trish nghiêng tai lắng nghe tiếng trẻ con khóc xen lẫn trong tiếng gió mưa, vẻ mặt rõ ràng có chút xúc động.
Gương mặt của cô đã được lau sạch sẽ, trông rất trắng trẻo thuần khiết.
Qua vài giây, Trish lấy lại tinh thần, gật đầu nói với Wendel:
"Cảm ơn."
Lần này cô ta không còn đờ đẫn, khép mình như trước nữa.
Wendel âm thầm thở phào nhẹ nhõm, đi đến cục cảnh sát lấy lời khai.
Xong việc, Wendel đến bên đường định ngồi xe ngựa cho thuê quay về khách sạn "Hoa diên vĩ".
Nhưng trong đêm mưa gió thế này, trên đường không thấy một ai, một chiếc xe ngựa cũng không có.
"Chỗ dở của thành phố nhỏ là không được tiện lợi." Wendel nói nhỏ một câu, che chiếc ô đã mang theo khi ra ngoài, tìm phương hướng, theo lối cũ quay về khách sạn "Hoa diên vĩ".
Từng là "Quan trị an", anh ta có năng lực ghi nhớ những con đường mình đã đi qua trên ý nghĩa thần bí học, căn bản không lo sẽ bị lạc đường trong thành phố nhỏ.
Lúc này, mưa đã ngớt đi nhiều, nhưng gió mạnh vẫn thổi vù vù tứ phía, mỗi đợt chúng thổi qua lại lại mang theo nước mưa, tạt ngang vào người Wendel.
Điều này khiến Wendel không nhịn được giơ tay phải lên che chắn trước ngực.
Tập văn kiện cơ mật được giấu bên sườn áo.
Trước đó cho dù đi ngủ Wendel cũng để văn kiện bên người, không để nó tách khỏi mình, vì thế anh ta đã thành thói quen, chỉ cần nhắc nhở bản thân từ trước, khi ngủ sẽ không xoay người.