Đương nhiên, cũng không phải là tất cả, vẫn còn một "Klein" vẫn đang giữ nguyên trạng thái vừa rồi, chuẩn bị trực luân phiên "Nguyên bảo".
Giây tiếp theo, bản thể của Klein trở về hiện thực, đeo "Mấp máy đói khát" vừa lấy từ lỗ hổng lịch sử ra vào tay.
Sau đó, anh "Truyền tống" đến một hòn đảo ở Biển cuồng bạo nhưng lệch hẳn so với tuyến đường hàng hải an toàn.
Đây là "sân khấu" mà anh đã lựa chọn trước đó.
Nơi đây hàng năm bị gió bão ngăn cách, không có dấu vết của con người, chỉ tồn tại rừng rậm và động vật sống trong đó.
Klein nhìn quanh một vòng, chọn một nơi trống trải, đặt tay phải lên ngực trái, thành kính cầu nguyện:
"Tôi hi vọng nơi này có một thành phố thích hợp cho năm nghìn người sống."
Klein dứt lời, bèn giơ tay phải lên, búng tay một cái.
Bỗng nhiên, cả khu vực này được san phẳng, rừng rậm xung quanh cũng "lùi về sau" một khoảng lớn, cung cấp cây cối, đá và bùn đất.
Gần như cùng lúc đó, những tòa kiến trúc đột nhiên từ dưới đất mọc lên, chúng là loại kết hợp giữa đá và gỗ, nơi cao nhất không vượt quá bốn tầng, phong cách gần với khu vực vịnh Disi vương quốc Ruen.
Cũng chỉ mất thời gian hai ba chớp mắt, nhà của dân, thư viện, cục cảnh sát, cục điện báo, hội nghị thị chính, bệnh viện loại nhỏ, nhà xưởng bánh kẹo, hệ thống cung cấp nước, công ty khí than, trạm xe lửa hơn nước, đường ray song song và những đồn điền ngoài thành đều thành hình, đường dưới đất cũng được trải xi măng hoặc đá hoa.
Đến cuối, bên cạnh quảng trường ở giữa trung tâm thành phố mọc lên một tòa giáo đường đỉnh nhọn, sừng sững ngạo nghễ.
Đây là giáo đường thuộc về "Nữ Thần Đêm Tối", bởi vì nó phù hộ với bối cảnh đặt ra cho thành phố này.
"Tôi hi vọng hòn đảo này có một cảng nước sâu." Klein không dừng lại, tiếp tục thực hiện nguyện vọng thứ hai cho bản thân.