Sau khi thông qua "nhân cách hư cấu" xác nhận Susie không có tai họa ngầm nào khác, Audrey khẽ thở phào một hơi:
"Nếu không đi sẽ càng khiến người ta nghi ngờ, như vậy nguy hiểm cũng vẫn không thể né tránh, thậm chí còn liên lụy đến những người khác trong căn nhà này."
Hơn nữa, đây cũng là một cơ hội, giống như ngài "Người Treo Ngược" nói, nếu tận thế kiểu gì cũng đến trong tương lai thì tất cả nỗ lực và thử nghiệm không mang tới tai nạn đều có ý nghĩa... Audrey nói thêm một câu trong lòng, sau đó nói:
"Tao sẽ bảo vệ tốt bản thân."
"Susie, vừa rồi mày còn gặp phải chuyện gì không?"
Susie "gâu" một tiếng đáp:
"Không có."
"Audrey, cô thật sự muốn đi?"
"Ừm." Audrey đưa ra câu trả lời khẳng định.
"Vậy cô có thể dẫn tôi theo không? Giống như lúc trước đó, trong mắt họ tôi chỉ là một con chó." Susie cố gắng lấy dũng khí nói.
"Không, không cần, tao sẽ về nhanh thôi. Hãy tin tao, tao sẽ được thần linh phù hộ." Audrey khẽ cười đáp.
Sau khi trấn an xong Susie, cô sử dụng năng lực "Ẩn thân tâm lý học", ra ngoài như bình thường, từng bước ra xa khỏi căn biệt thự xa hoa.
Đợi đến khi cô đã đi xa, trong một góc, một người hầu đang quét dọn đột nhiên cúi đầu, dùng giọng nói rất nhỏ nói ra một loạt từ mà anh ta chưa từng học:
""Kẻ Khờ" không thuộc về thời đại này..."
Trong cung điện xa xưa, phía trên sương mù xám.
Bóng dáng đang ngồi trên vị trí của "Kẻ Khờ" tự nhiên xem điểm sáng cầu nguyện vừa mới thành hình kia, phát hiện ra một vị "tín đồ" cực kỳ lạ lẫm.
"Đã đồng nhất với hoàn cảnh của nhà tiểu thư "Chính Nghĩa"... Nghi rằng đã bị "Nhân cách hư cấu" xâm nhập đảo tâm linh dẫn đường... Tiểu thư "Chính Nghĩa" thông qua cách này để tránh theo dõi, khẩn cầu phù hộ..." Bóng dáng kia nhanh chóng có phán đoán, sau đó gửi lại tình huống tương ứng cho bản thể.