Cô muốn gõ cửa, muốn dùng chìa khóa mang theo bên mình để chứng minh thân phận, nhưng đúng lúc này, cô nghe thấy mẹ nói với cảnh sát tuần tra từ cửa sổ đối diện:
"Ở đây có trộm, có trộm!"
Trộm... Cha mẹ không nhận ra mình... Có phải họ cho rằng mình mưu hại họ không... Liệu cảnh sát có tin vào "Máy tự động hoàn thành ước nguyện" không... Jasmine chợt lo lắng, theo bản năng quyết định ra khỏi nhà trọ trước, tránh cảnh sát, đợi đến sáng lại quay về giải thích cho cha mẹ, dùng những ký ức chung để lấy lòng tin của họ.
Trong sự vây xem của các hàng xóm nghe thấy tiếng động chạy ra, cô cúi thấp đầu, men theo cầu thang bước nhanh xuống dưới, ra khỏi tòa nhà trọ.
Jasmine chạy một mạch tới nõ nhỏ gần đó, né tránh cảnh sát đang từ đường cái đi vào, sau đó cô dừng lại thở hổn hển, nước mắt không kìm được chảy xuống gương mặt, rơi xuống đất.
Đột nhiên, một bàn tay thò tới, bịt miệng cô lại, kéo cô vào một góc vắng vẻ trong ngõ.
"Bao nhiêu tiền? Bao nhiêu tiền tôi cũng trả..." Một giọng nói tràn đầy men say, ậm ờ vang lên bên tai Jasmine, dường như coi cô là gái đứng đường, hơn nữa còn không thể kháng cự sự quyến rũ của cô.
Jasmine cố gắng giãy dụa, vừa hoảng sợ vừa tuyệt vọng.
Đúng lúc cô cảm thấy mình sắp sụp đổ, thì bàn tay của người đàn ông kia bỏ xuống.
"Tiểu thư, cô không sao chứ?" Một giọng đàn ông khàn khàn vang lên.
Jasmine bước nhanh ra khỏi chỗ người đàn ông say rượu kia, sau đó mới xoay người lại, nhìn thấy một người cảnh sát mặc đồng phục đen trắng.
"Hắn, hắn muốn..." Jasmine chưa nói xong đã khóc òa.
Vị cảnh sát kia thương hại nhìn cô một cái:
"Chúng tôi sẽ đưa hắn lên tòa án trị an, nhưng, tiểu thư, cô cũng cần phải theo tôi về cục cảnh sát một chuyến, để lấy khẩu cung."