Không biết qua bao lâu, Jasmine mới nhận ra bên cạnh có thêm một người.
Đó là một người đàn ông trẻ tuổi mặc áo dài đen, đội mũ dạ cao, giống như Ma thuật sư đến từ đoàn xiếc.
Quảng trường thị chính ở bên kia... Jasmine vốn định nhắc nhở một câu, nhưng sau khi môi mấp máy vài cái lại vẫn không mở ra.
Cô không dám nói chuyện với người khác.
Nhưng người đàn ông trẻ tuổi này lại chủ động đi đến gần, tháo mũ dạ xuống hơi cúi người nói:
"Tiểu thư, cô có biết cỗ máy móc này để làm gì không?"
Máy móc? Jasmine theo bản năng ngẩng đầu, mờ mịt nhìn sang bên cạnh theo ánh mắt của người đàn ông đó.
Dưới đèn đường khí gas, không biết từ bao giờ đã có thêm một cỗ máy giống một cái tủ quần áo nhỏ.
Bên ngoài nó có màu đồng thau, được khảm mấy khối thủy tinh không có độ trong suốt, bánh răng, ổ trục, đinh tán, kim loại, các loại linh kiện đều để lộ ra ngoài, trông có vẻ cực kỳ thô sơ.
Jasmine thu lại ánh mắt, lắc đầu tỏ vẻ mình không biết cỗ máy này là gì.
Đồng thời, hành động này cũng tỏ ý cô từ chối nói chuyện.
"Nó gọi là "máy tự động hoàn thành ước nguyện"." Người đàn ông trẻ tuổi kia mỉm cười giới thiệu: "Đây là phát minh của tôi, nó có thể tự động thực hiện nguyện vọng của người điều khiển, đúng rồi, quên không tự giới thiệu, tôi tên là Merlin Hermes, một vị Ma thuật sư lưu lạc."
"Máy tự động hoàn thành ước nguyện"... Jasmine phát hiện mình lại có thể nghe hiểu từng từ, nhưng không thể tổ hợp chúng lại với nhau.
"Cô có thể thử, là người trải nghiệm đầu tiên, miễn phí." Klein hóa thân thành Merlin Hermes mỉm cười nói.
Jasmine lắc đầu từ chối trao đổi.
Klein không hề nổi nóng, liếc nhìn đối phương một cái:
"Ví dụ cô có thể ước mình quay về dáng vẻ vốn có."
Câu nói này hệt như một mũi tên bắn thẳng vào tim Jasmine, cô kinh hãi đứng bật dậy, cuống quýt lùi ra sau, định rời đi.