"Đề nghị duy nhất tôi có thể cho anh là, trước khi anh thử làm việc đó, thì hãy trao đổi với "Thần đèn" trong "Thần đèn cầu nguyện" một chút."
"Thần đèn"? Lợi dụng ân oán giữa ông ta và thiên tôn, nhận được sự trợ giúp nhất định? Klein khẽ gật đầu:
"Được."
Nghe xong câu trả lời của anh, Russell thở dài, cười nói:
"Nếu anh thực sự có thể trở thành "Ngày cũ", có thể cân nhắc đến việc cứu tôi, chỉ có "Ngày cũ" mới có thể đối đầu được với "Ngày cũ"."
Nói tới đây, ông lại im lặng một lát, sau đó nói với tốc độ rõ ràng chậm hơn nhiều:
"Nếu ngay cả khi trở thành "Ngày cũ" mà anh cũng không thể giúp tôi hoàn toàn thoát khỏi ô nhiễm của "Ánh Trăng Nguyên Thủy" thì anh nhớ diệt trừ tôi, hủy diệt tòa lăng tẩm này, nâng đỡ một vị "Hoàng đế đen" mới, để tôi vĩnh vĩnh không có khả năng sống lại..."
Ánh sáng bên trong lăng thẩm dường như lại tối đi một chút, Klein im lặng hai giây nói:
"Tôi sẽ không quên."
Russell rơi vào im lặng, vài giây sau mới cười tự giễu nói:
"Đương nhiên, trước đó, anh phải cấp cứu tôi thêm vài lần."
Câu nói đùa này không những không khiến Klein mỉm cười mà ngược lại càng khiến tâm trạng của anh thêm nặng nề, đến mức không nói nên lời.
Russell không tiếp tục đề tài này nữa, chuyển sang nói như đang hồi tưởng:
"Vợ tôi đã sớm qua đời, những tình nhân tôi từng có chắc chắn đều có kết cục của riêng mình, tôi có lỗi với họ. Tôi chưa bao giờ thực sự yêu họ, chỉ là ham mê dung nhan của họ, hưởng thụ niềm vui sướng ấy..."
"Tôi không có con riêng, về chuyện này một người phi phàm vẫn có quyền lên tiếng, về phần trước khi trở thành người phi phàm, tôi nghĩ các quý bà cũng giống tôi, chỉ là ham mê dung nhan và thân hình của người trẻ tuổi, hưởng thụ niềm vui sướng này, không để lại phiền phức cho mình..."