Klein ở phía trên sương mù xám khống chế vẻ mặt người giấy, nói bằng giọng đều đều:
""Hoàng đế đen", "Bạo quân", "Linh mục đỏ" và "Kẻ Khờ"."
"Phù..." Russell thở hắt ra, đôi mày đang nhíu giãn ra: "Cũng may không phải là lá bài "Ma nữ", "Ánh trăng" và "Mẹ"."
Đó là những lá ông muốn thôi... Klein không đáp lại, cứ thế nhìn đại đế.
Russell nói xong mới phát hiện ra, vội ho khan một tiếng:
"Đều đã đọc rồi, hẳn là cũng rõ đây là chuyện bình thường đến mức nào..."
Nói một đoạn, ông lại ho khan tiếng nữa, rồi thở dài nói:
"Anh là con đường phi phàm nào?"
"Nhà bói toán." Klein lời ít ý nhiều đáp lại.
Russell nhất thời im lặng, vài giây sau mới nói:
"Đáng toeesc, nếu mọi người ở trong trạng thái bình thường, lúc này anh sẽ lấy ra một màn hình lớn từ trong lỗ hổng lịch sử, một máy chơi game, mọi người vừa chơi vừa tán gẫu. Đấy mới là sự lãng mạn của đàn ông."
Đáng tiếc không có điện, phải dựa vào phát minh của ông... Klein không nói ra lời trong lòng, vẫn giữ giọng điệu không thay đổi:
"Hi vọng sẽ có một ngày như thế."
Tiếp đó, anh quay trở lại đề tài cũ:
"Tôi rất tò mò, vì sao "Thẻ báng bổ" ông tạo ra lại có thể khiến thần linh không tìm ra được? Phản bói toán và phản tiên đoán ở mức độ này khiến người ta phải kinh ngạc."
Russell khẽ cười nói:
"Bởi vì tri thức có thể mang đến sức mạnh, sức mạnh cũng có thể giao cho tri thức, đây là quyền lực của "Hoàng đế tri thức"."
"Sau khi gia tăng sức mạnh vào phối phương ma dược của hai mươi hai con đường, chúng đều tự sinh ra sức mạnh tập hợp của đặc tính phi phàm, có hiệu quả phản bói toán, phản tiên đoán ở một mức độ nào đó."
"Sau đó, lại lấy..."
Nói đến đây, Russell bỗng im lặng, dường như đã nhận ra vấn đề gì.