Vị đại đế nắm lấy cơ hội, ngồi thẳng người lên, nhìn Bernarde, gian nan hô lên:
"Phong ấn cha!"
Phong ấn... "Nữ vương thần bí" Bernarde thầm lặp lại từ đó, đôi mắt xanh thẳm nhanh chóng ngấn nước, khiến đường nhìn của cô trở nên mờ mịt.
Cho dù cô đã sống rất nhiều năm, cho dù cô đã không còn là cô gái nhỏ trước kia nữa, nhưng giờ phút này vẫn không thể kìm nén được cảm xúc trong lòng.
Nhưng, cô không hỏi nguyên nhân, cũng không do dự bất định, chỉ hơi phản kháng, sau đó kiên định lại, dứt khoát giơ tay phải mình lên, đặt nó lên chiếc mặt nạ kim loại nhợt nhạt.
Cô vô cùng bình tĩnh và quyết đoán, cũng giống như lúc "Yếu Tố Bình Minh" đối diện với đủ loại chuyện lớn mấy năm nay.
Bên ngoài "Tử vong nhợt nhạt", màu kim loại chợt dịu dàng hơn, tổ hợp thành một gương mặt mới, có đôi mắt màu đen.
Trong đôi mắt đen kịt này, những đường nét nhợt nhạt chợt hiện ra, phác họa thành một phù hiệu lập thể khá phức tạp và thần bí, nó giống như một con chim mọc ra những chiếc lông dài, hoặc giống con vũ xà đang cuộn tròn người.
Phù hiệp này hấp thụ ánh sáng xung quanh, nhanh chóng có thực thể, sau đó thoát khỏi đôi mắt Bernarde, bày ra "thân hình", bay về phía Russell Gustav đang ngồi trên chiếc ghế dựa màu đen.
Trên đường bay đi, phù hiệu kỳ dị này khiến xung quanh trở nên tối tăm hơn, khiến nền gạch và tường đá một lần nữa bị phong hóa, giống như vị thần linh chấp chưởng tử vong kia đưa ra phán quyết cuối cùng.
Đá vụn rơi xuống và bụi mù bốc lên đuổi theo phù hiệu đã hóa thành thực thể kia, đi đến gần Russell, sau đó chúng quay tròn, bao trùm lấy bóng dáng màu đen hư ảo như đến từ thế giới khác kia.
Trong quá trình này, Russell vài lần không khống chế nổi bản thân, định rời khỏi chiếc ghế dựa bằng sắt đen, nhưng cuối cùng ông đều ngồi trở về, không chống lại sự phong ấn của Bernarde.