Chú Edwards cũng quay về hòn đảo này... Không phải chú ấy không bị ô nhiễm, không chết vì điều đó sao?... Trong đầu Bernarde hiện lên một loạt các suy đoán, đến mức "Con mắt nhìn trộm bí mật" trên mặt "Người hầu vô hình" kia cứ thế nhìn chăm chăm vào nhân loại nghi ngờ là Edwards kia.
"Quý ngài" kia có tướng mạo già nua, tóc đã bạc trắng, giống hệt bức họa tổ tiên lúc cuối đời mà Edwina Edwards bày ra, mà nhìn từ hình dáng ngũ quan, Bernarde cũng có thể nhìn ra dáng vẻ lúc còn trẻ của đối phương.
Thời điểm đó Edwards là thầy giáo dạy cưỡi ngựa của cô.
Đột nhiên, nhân loại nghi ngờ là Edwards quay đầu lại, dùng ánh mắt lạnh lùng đờ đẫn nhìn về phía "Người hầu vô hình".
Tuy Bernarde kế thừa khá nhiều di sản của Đại đế Russell, nhưng có thể đi từng bước đến bây giờ trong thế giới thần bí, chắc chắn không chỉ dựa vào vật phẩm, trong chớp mắt ấy, cô quyết định rất nhanh, trực tiếp để "Con mắt nhìn trộm bí mật" tan đi, cho "Người hầu vô hình" trở về linh giới.
Say đó, cô ở trong trạng thái ẩn thân lặng lẽ thay đổi vị trí.
Cùng lúc đó, Klein phía trên sương mù xám khẽ gõ lên mép bàn dài loang lổ, phóng đại xác suất Bernarde không bị phát hiện lên.
Đợi đến khi nhân loại nghi ngờ là Edwards thi lại ánh mắt khô khan, đi theo các sinh vật xung quanh đến những nơi khác nhau trong cánh rừng nguyên thủy, Klein mới nhíu mày, thấp giọng lẩm bẩm:
"Đã xảy ra dị biến gì?"
Anh nhớ lúc còn sống đại đế đã giải quyết vấn đề ô nhiễm từ bầu trời sao trong hòn đảo nguyên thủy này, nhưng hiện giờ, những sinh vật này còn đang cúng bái một sự tồn tại không rõ nào đó, cử thành nghi thức thần bí, rất giống với miêu tả sớm nhất trên nhật ký.