Ngay sau đó, "Nữ vương thần bí" Bernarde bỏ tay xuống, để "Tàu Ánh bình minh" không có thuyền viên đậu ngay ngoài biển, không đến gần bờ.
Cùng lúc đó, trong khoang thuyền không người vang lên tiếng của các nhạc cụ như đàn dương cầm, đàn violon, đàn violon xen, sáo, chúng hòa vào nhau tạo thành một điệu nhạc vui vẻ.
Trong tiếng nhạc vang vọng, bánh mỳ nướng, bò bít tết, khoai tây nghiền, nấm tươi đặt trên bàn lần lượt nhảy lên như khiêu vũ, quay trở về lò nướng, hoặc là chui vào trong thùng rác.
Chai rượu vang, khăn trải bàn ăn màu trắng cũng tự động quay về vị trí cũ, hoặc tự mình đóng nút gỗ lại, hoặc tự gấp gọn, trở nên ngăn nắp gọn gàng.
Sau đó, tay phải của Bernarde làm động tác ném ra, một cuộn len có màu tươi sáng nhưng không đủ chân thật lăn ra.
Cuộn len này lăn vào hư không, để lại một đầu dây, Bernarde dọc theo nó bước chậm vào linh giới, đi tới rìa của hòn đảo vô danh.
Vị "Nữ vương thần bí" này không vội đi sâu vào tìm kiếm lăng tẩm "Hoàng đế đen" có thể toofnt ại, mà cẩn thận để cho đôi mắt xanh thẳm như đại dương trở nên sâu hơn, mất đi tiêu cự trong thời gian ngắn, dường như đang nhìn lén con sông vận mệnh kia.
Vài giây sau, đôi mắt Bernarde trở lại bình thường, cô theo bản năng ngẩng đầu liền nhìn lên trời.
Cô cảm giác có một sự tồn tại nào đó đang chú ý đến mình.
Đương nhiên, đây là chuyện cô đã đoán trước được, bởi vì cô chủ động tụng niệm tôn danh ngài "Kẻ Khờ".
Trong cung điện xa xưa, phía trên sương mù xám, Klein dung nạp lá bài "Kẻ Khờ", khoác tấm "màn sâu khấu", cầm "Gậy chống ngôi sao", thông qua điểm sáng cầu nguyện của "Nữ vương thần bí" quan sát tình huống của hòn đảo kia.
Trong tầm mắt chân thật của anh, trên hòn đảo bao phủ một tấm màng màu đen nhàn nhạt, vặn vọe, khiến anh không thể nhìn thấy tình huống bên trong, chỉ có thể thông qua thị giác của Bernarde.