Người đàn ông kia lắc đầu, tỏ ý mình hiểu chữ Ruen, chỉ vào ủy thác của Merlin Hermes hỏi:
"Đây là thật?"
"Thật, vị phóng viên đó đang ngồi trong góc kia, đội mũ dạ cao." Người đàn ông gầy yếu kia nhiệt tình chỉ đường.
Vị phóng viên đó từng đồng ý với gã giới thiệu được một người qua đó sẽ cho gã một phần tư penny.
Người đàn ông cầm cốc bia im lặng, do dự phải đến mười giây mới đi đến góc quán bar, tìm ra vị phóng viên tên là Merlin Hermes kia.
"Anh, thật sự sẽ xây lại nhà cho tôi sao?" Hắn dò hỏi với vẻ thấp thỏm và lo lắng.
Klein chỉ vào văn kiện đặt trên chiếc bàn tròn nhỏ:
"Chúng ta có thể ký hợp đồng."
"... Không cần, cho dù anh chỉ cung cấp một ít vật liệu tôi cũng đã thỏa mãn lắm rồi." Người đàn ông kia ngồi xuống đối diện Klein, câu nệ nói: "Tôi không có câu chuyện đặc sắc lắm."
"Đủ chân thực là được." Klein khẽ gật đầu, cổ vũ hắn.
Người đàn ông dời ánh mắt đi, nhìn chăm chú vào mặt bàn:
"Tôi là người bản địa Conston, từng có một công việc khá danh giá, mua một căn nhà liền kề ở phố Low Tide, sau đó chiến tranh nổ ra, căn nhà của tôi đã trở thành phế tích trong một trận oanh tạc, con trai lớn của tôi vừa mới vào trường sơ cấp đã bị chôn vùi trong đó..."
"Chúng tôi buộc phải thuê một căn nhà trọ hai phòng, đến khi người Fossack chiếm cứ Conston, chúng, chúng kéo vợ tôi đi, cô ấy vẫn chưa trở về..."
"Giai đoạn trước, có người báo tôi đến nhận thi thể, tôi không thể nào nhận ra cô ấy, cô ấy đã bị thối rữa đến mức mất cả hình dáng. Nhưng, trong túi áo còn sót lại của cô ấy có đựng một tờ hóa đơn tiền nước của chúng tôi..."
"Hồi ở nhà thuê, cô ấy vẫn luôn nhớ đến căn nhà của chúng tôi, con gái nhỏ của tôi cũng vậy. Hiện giờ tôi không còn tiền, chỉ có thể gắng gượng duy trì cuộc sống, nhưng tôi hi vọng có thể từ từ xây dựng lại căn nhà đó."