Họ lập tức lấy lại sự kiểm soát cơ thể mình, chỉ có điều hai chân dường như bị thương khá nặng, bất kể là nhấc chân hay gập gối đều có chút khó khăn.
Eric không màng kiểm tra vết thương trên người, vội vàng chuyển ánh mắt đến chủ nhân của cánh tay đã đóng cánh cửa lại.
Đó là một người đàn ông trẻ tuổi đội mũ dạ cổ điên, mặc áo dài màu đen, ngũ quan anh ta bình thường, khiến người ta không thể có được ấn tượng quá sâu, chỉ cần quay đầu là quên.
"Tôi chân thành đề nghị các anh quay về ngay lập tức, giao chuyện này cho Tổng giám mục hoặc là các chấp sự cao cấp đến xử lý. Đương nhiên, các anh còn có sự lựa chọn khác, đó là cầu nguyện tôi, tôi là một Ma thuật sư lưu lạc, tên là Merlin Hermes, am hiểu nhất là thực hiện ước nguyện của người khác." Klein gắng hết sức mê hoặc người khác cầu nguyện mình.
Vừa rồi, khi nhìn thấy gương mặt hư thối trên cửa sổ lồi kia, anh đột nhiên có linh cảm không tốt, nên cố tình đến đây xác nhận xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Thực hiện ước nguyện... Eric nhớ lại những bài học nhận được lúc huấn luyến trong thành đường:
Có người phi phàm danh sách cao có thể đang ở trong trạng thái bị giam cầm, phong ấn, họ sẽ giả trang thành vật phẩm thần kỳ thực hiện ước nguyện của người khác, dụ dỗ người khác giúp mình thoát khỏi giam cầm, ví dụ tương ứng có: đèn thần có thể thực hiện ba điều ước và hồ ước nguyện...
Đây là người phi phàm danh sách cao? Nhưng trông anh ta không giống đang trong trạng thái bị giam cầm hay phong ấn... Eric nhìn thoáng qua xung quanh, cân nhắc vài giây rồi hỏi dò:
"Nếu tôi không cầu nguyện anh thì anh sẽ không giải quyết chuyện bất thường trong căn phòng này?"
Vừa dứt lời, anh ta liền thấy vị Merlin Hermes tự xưng là Ma thuật sư lưu lạc kia rơi vào trầm tư, để lộ ra chút buồn rầu.