Anh đi qua phố lớn ngõ nhỏ đang xây dựng sau chiến tranh, một đường đi tới Giáo đường St. Samuel khu bắc.
Nơi này quảng trường giăng kín những cái hố, nhóm công nhân đang thanh lý bước đầu, một số con bồ câu trắng không biết quay về từ nơi nào, một lần nữa đậu xuống khu vực từng quen thuộc.
Klein nhìn quanh một vòng, không tìm được hàng rong, đành phải từ trong hình chiếu lịch sử cầm ra chút thực vật, rải lên trên đất.
Đám bồ câu trắng lục tục bay tới, anh lướt qua quảng trường, tiến vào giáo đường gác chuông đang duy tu, ngồi xuống hàng ghế cầu nguyện.
Nhìn thánh huy trăng đỏ đầy sao vây quanh, Klein lấy mũ xuống, giao nắm hai tay, nhắm hai mắt lại ở trong hoàn cảnh an bình yên tĩnh.
Cảm xúc anh dần dần lắng đọng lại, có loại cảm giác mình thật sự đang cầu nguyện.
Lúc này, Leonard tóc đen đã dài thêm khúc, mắt xanh sâu thẳm mặc áo gió màu đen, mang bao tay màu đỏ, tiến vào từ chỗ cửa lớn, dọc theo lối đi đi tới bên cạnh anh, ngồi xuống ghế cách anh hai vị trí, sau đó bắt đầu cầu nguyện.
Trong yên tĩnh tuyệt đối, Klein mở mắt, đứng lên, đội mũ, băng qua trước người Leonard.
Chờ khi anh sắp đến cửa, Leonard chậm rãi đứng dậy, đi theo mặt sau.
Hai người một trước một sau, không bao lâu đã đi tới một góc quảng trường bên ngoài.
Leonard nhìn ít ỏi mấy con bồ câu trắng trên đất, giống như đang lẩm bẩm nói:
"Tôi đã là chấp sự cao cấp của 'Kẻ Gác Đêm', qua hai ngày phải quay về thánh đường học tập một đoạn thời gian, cùng lĩnh thánh vật tương ứng."
Giai đoạn cuối của chiến tranh, anh ta hoả tuyến tấn thăng, trở thành "Người gác đêm" danh sách 4.
"Cậu tựa như không quá cao hứng." Klein đứng sóng vai cùng Leonard không có nghiêng đầu, cũng nhìn bồ câu trắng nói.
Leonard như tự giễu cười cười nói:
"Tôi không có quyền lợi không cao hứng.
"Tôi chỉ suy nghĩ, thần chiến nhanh như vậy đã chấm dứt, kết quả lại ra ngoài suy nghĩ, có thuyết minh chiến bại cùng khó khăn mọi người gặp phải trước đó, đều chỉ là mồi dụ hay không?"